Có Thai Thì Không Thể Ly Hôn Sao? – Chương 52: Đến lượt tôi làm thiêu thân, được không? – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 4 lượt xem
  • 9 tháng trước

Có Thai Thì Không Thể Ly Hôn Sao? - Chương 52: Đến lượt tôi làm thiêu thân, được không?

Còn chưa đi được nửa con phố, Giản Xuân Triều đã cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng hắn cũng không biết chỗ nào không đúng.

Có thể là Phương Minh Chấp có thứ muốn đưa cho hắn? Nhưng giấy ly hôn một hai ngày cũng chuyển đến nhà thôi, y cũng không cần vội vàng đưa cho hắn.

Giản Xuân Triều trong lòng không yên đi tiếp, trong đầu đột nhiên xuất hiện: Con dao bướm kia.

Từ đầu đến cuối hắn cũng không nghe thấy âm thanh con dao bướm kia rơi xuống đất, cũng không nhìn thấy nó ở bất kỳ chỗ nào.

Còn mùi máu kia, Hướng Thành Bân chỉ chảy chút máu trên mặt, không thể nào mùi nồng như vậy được.

Giản Xuân Triều đột nhiên sợ hãi, từ lúc trọng sinh đến nay hắn chưa từng sợ hãi như vậy, cho dù là lúc Hướng Thành Bân cầm dao lên muốn giết hắn, hắn cũng không sợ hãi như vậy. Hắn xoay người quay lại, vừa đi vừa tự an ủi chính mình: Nhất định là con dao rơi một góc nào đó, nhất định không phải….

Nhưng hắn nhớ lại cảnh tượng Phương Minh Chấp nhào vào chắn cho mình: Đối với mũi dao lia chính là….

Hắn càng đi càng nhanh, cuối cùng không còn rảnh lo lắng gì nữa, cơ hồ chạy như điên.

Ánh đen tối tăm như cũ, chiếu lên bóng dáng hai người nằm trên đường.

Giản Xuân Triều khó khăn nuốt nước miếng, bước chân chậm lại, từng bước từng bước đến bên người Phương Minh Chấp, hai đầu gối mềm nhũn quỳ xuống bên cạnh y.

Hắn đẩy Phương Minh Chấp một cái: \”Này.\”

Phương Minh Chấp hôn mê tựa hồ khôi phục một chút ý thức, mở mắt he hé thấy bóng dáng Giản Xuân Triều, giọng nói nhỏ đến mức như không nghe thấy: \”Sao… lại quay lại?\”

\”Anh làm sao vậy?\” Giản Xuân Triều run rẩy đỡ y, chút chống đỡ cuối cùng trong lòng tan vỡ, như có thứ gì đột ngột sụp đổ, phát ra tiếng nổ đinh tai nhức óc.

Phương Minh Chấp rất phối hợp, dùng chút sức lực, nửa nằm dựa vào lồng ngực hắn, hầu kết nhẹ nhàng lên xuống: \”Xuân Triều, tôi mong em không biết, nhưng lúc em quay lại… tôi lại, rất vui.\”

Giản Xuân Triều ôm y, sờ sau lưng y, một tay ướt đẫm.

Giản Xuân Triều không dám nhìn, nắm chặt tay, tránh đi cảm giác dính nhớp kia, một tay khác muốn lấy điện thoại lại lấy không được, chỉ ba số mà run rẩy cũng ấn không đúng.

Phương Minh Chấp khép mắt, đường như không muốn rời xa hắn, ở trong lòng hắn cọ cọ: \”Cấp cứu… tôi gọi cấp cứu.\”

Giản Xuân Triều cắn răng, hy vọng mình có thể kêu lên, nhưng không phát ra tiếng, nước mắt như mưa ập xuống, đem lời hắn muốn nói hoàn toàn lấp đi.

Phương Minh Chấp lại mở mắt, thấy hắn khóc, dường như tích cóp sức lực hít sâu một hơi, lại chỉ ngắn ngủi gọi tên hắn: \”Xuân Triều.\”

Giản Xuân Triều \”ừm\” một tiếng, nước mắt rơi càng nhiều. Hắn cực kỳ sợ, hắn chưa từng sợ hãi như vậy.

Phương Minh Chấp nỗ lực mở mắt, nhưng tiêu cự lại không thể tụ lại trên người Giản Xuân Triều, y có chút sợ hãi, lại trịnh trọng nói: \”Có một câu, tôi đã sớm muốn nói với em, nhưng tôi vẫn luôn… không nghĩ ra. Hiện tại tôi muốn hỏi em,\” Phương Minh Chấp dường như dùng hết sức lực, run rẩy chống tay nâng người lên một chút: \”Đến lượt tôi làm thiêu thân, được không?\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.