Lúc Hướng Thành Bân chờ Giản Xuân Triều ở dưới lầu, Giản Vân Đào còn lải nhải như mẹ già: \”Em mới quen bạn mới đấy à?\”
Giản Xuân Triều vừa đeo tất vừa nói: \”Vâng, anh trai bạn gái Lâm Dương.\”
Giản Vân Đào nghe hiểu: \”Vậy hai đứa ra ngoài ăn nhớ chú ý một chút, đừng ăn no quá lại đau bụng.\”
Giản Xuân Triều gật đầu: \”Vâng, mẹ già.\”
Giản Vân Đào lườm hắn: \”Đi nhanh đi, nhớ về sớm.\”
Giản Xuân Triều xuống lầu liền thấy Hướng Thành Bân dựa vào xe chờ mình, tóc người kia đối thành màu đen làm suýt nữa hắn không nhận ra.
Hướng Thành Bân thấy Giản Xuân Triều ngạc nhiên nhìn mình, cong khoé miệng, trên mặt lộ ra nếp nhăn nhàn nhạt khi cười: \”Nhìn không quen sao? Nhuộm đen có vẻ tốt hơn.\”
Giản Xuân Triều nhận ra mình hơi bất lịch sự, không biết làm sao nói: \”Nhuộm đen cũng tốt.\”
Hướng Thành Bân cười ha ha mở cửa xe cho hắn, dọc đường đi hai người vừa nói vừa cười, không khí cũng trở nên nhẹ nhàng hơn.
Hướng Thành Bân định vị một quán ăn gia truyền Thuyền Buồm trên bản đồ, nhà hàng này Giản Xuân Triều từng nghe nói tới, giá bình quân không dưới 4 con số. Nhưng Giản Xuân Triều cũng nghĩ nếu hắn đã mời Hướng Thành Bân ăn cơm coi như xin lỗi thì cũng không cần quá tính toán, cho nên cũng vui vẻ đi theo.
Thuyền Buồm nằm trên đỉnh cao ốc 66 tầng, kết cấu từ vách tường đến sàn nhà, từ bàn ăn đến ghế dựa, tất cả đều là thủy tinh cao cấp, hoà lẫn với ánh đèn dây tóc mờ nhạt, tảo cảm giác cảnh đẹp không có thật.
Ngồi ở nơi này, cúi đầu xuống là có thể nhìn thấy ngàn vạn ngôi nhà ở Bắc Kinh, xe cộ như nước, ánh đèn nhỏ vụn trộn lẫn giống như một dòng suối nhỏ, chảy về phương xa vô định.
\”Xuân Triều sợ độ cao sao?\” Hướng Thành Bân kéo ghế ngồi giúp Giản Xuân Triều, lại giúp hắn mở khăn ăn.
Giản Xuân Triều vô cùng hứng thú nhìn hàng ngàn vạn ánh đèn rực rỡ dưới chân, nhỏ giọng trả lời: \”Nơi này đẹp quá, kiến trúc sư thiết kế nhất định là một thiên tài.\”
Hướng Thành Bân nhẹ giọng cười cười, dáng vẻ vui sướng.
Nhân viên đi tới: \”Hướng tổng, xin hỏi ngài muốn dùng gì?\”
Hướng Thành Bân thấp giọng nói mấy câu, Giản Xuân Triều chỉ có thể nghe ra là tiếng Pháp, nhưng cụ thể là gì thì không hiểu.
Nhân viên khom lưng rời đi, Giản Xuân Triều không nhịn được liền hỏi: \”Nhân viên kia gọi cậu là Hướng tổng?\”
Hướng Thành Bân cũng không ngại, thẳng thắn nói: \”Nhà hàng này là do tôi mở, hơn nữa còn nhà kiến trúc sư thiên tài anh vừa mới nói kia.\” Hướng Thành Bân nghiêng đầu, cười tươi: \”Tôi rất vui.\”
Lượng thông tin trong lời nói này quá lớn, Giản Xuân Triều không khỏi ngạc nhiên cảm thán: \”Cậu giấu mình kỹ quá rồi! Trước đây tôi chưa từng nghe La Lâm Dương nói gia đình cậu giàu có, hơn nữa cậu còn biết thiết kế sao? Ngại quá ngại quá.\”