Lúc Giản Xuân Triều đi từ phòng khám ra, trong lòng ngũ vị tạp trần, không biết quyết định của mình là đúng hay sai.
Phía ngoài cửa cách âm không có bảo vệ, chỉ có một chốt mở cửa.
Cửa vừa mở ra, đã nghe thấy tiếng cãi nhau ở bên ngoài, nhân viên lễ tân đang nỗ lực giải thích: \”Tiên sinh, ở đây thật sự không có ai tên là Giản Xuân Triều, ngài không cần gây khó xử cho chúng tôi.\”
Phương Minh Chấp đập tay lên bàn, ánh mắt lộ ra vài phần hung ác, cắn răng nói: \”Em ấy ở đâu? Giản Xuân Triều ở đâu?\”
Giản Xuân Triều đi từ khúc cua hành lang ra, trên tay vẫn cầm số thứ tự. Hắn làm như không thấy Phương Minh Chấp, trực tiếp trả tờ bảng số cho nhân viên: \”Cảm ơn cô, tiền khám bệnh tôi sẽ chuyển đến đúng hạn.\”
Nữ nhân viện nhìn Phương Minh Chấp bỗng nhiên im lặng, lại đánh giá Giản Xuân Triều, ánh mắt hiện lên nét đã hiểu, nhưng vẫn chuyên nghiệp nói với Giản Xuân Triều: \”Phiền ngài nán lại một chút… địa chỉ gửi đến.\”
Giản Xuân Triều khom lưng ghé trên bàn, viết lại địa chỉ Thư Ba rồi ký tên mình.
Phương Minh Chấp cả người đầy mồ hôi, giống như mới tắm xong, run nhè nhẹ hỏi Giản Xuân Triều: \”Em đã làm gì?\”
Giản Xuân Triều vẫn vờ như không thấy y, mặc áo khoác vào, vừa đi ra ngoài vừa nói: \”Làm chuyện nên làm.\”
Phương Minh Chấp cứng đờ đi theo sau, giống như cái xác không hồn.
Đi đến thang máy, Phương Minh Chấp giống như sợ hãi, yết hầu lên xuống, cuối cùng vẫn hỏi: \”Thân thể có phải không thoải mái hay không?\”
Giản Xuân Triều nhìn hình ảnh phản chiếu của Phương Minh Chấp trong thang máy, phát hiện mồ hôi trên người y ngày càng nhiều, dường như ướt sũng, đôi mắt không có tiêu cự, dường như không phát hiện ra mình đang nhìn hắn.
Giản Xuân Triều tránh ánh mắt đi: \”Không sao.\”
Phương Minh Chấp lắp bắp như không thở nổi, máy móc nói: \”Để tôi đưa em về.\”
Giản Xuân Triều không muốn nói chuyện với y, im lặng.
Lông mi Phương Minh Chấp đọng lại toàn mồ hôi, đôi mắt đỏ ửng nhưng lại không có nước mắt.
Phương Minh Chấp cùng Giản Xuân Triều đến chỗ đậu xe, ngoài đôi mắt vẫn đỏ kia, dáng vẻ của y đã quay về kiểu lãnh đạm, hoặc có thể nói là mờ mịt. Phương Minh Chấp liếc một cái cũng không nhìn Giản Xuân Triều, nhanh chóng khởi động xe.
Giản Xuân Triều ngồi ở ghế lái phụ cũng không biết nói gì mới tốt. Hắn không biết Phương Minh Chấp là tức giận hay là đau khổ, hay là gì khác? Cảm xúc của y hoàn toàn bị che lấp, chỉ lộ ra một cái mặt nạ chết lặng.
Suốt dọc đường gặp rất nhiều đèn đỏ, Phương Minh Chấp dừng xe hay đi tiếp đều vô cùng vững vàng, không vội không vấp.
Cuối cùng vẫn là Phương Minh Chấp mở miệng trước: \”Là tôi sai.\”
Giản Xuân Triều im lặng mà nghe.
Phương Minh Chấp nhẹ nhàng chớp mắt, trong nháy mắt như có gì đó muốn xé toang lớp mặt nạ chạy ra nhưng lại nhanh chóng bị bắt trở về. Nhưng Giản Xuân Triều lại thấy một bóng dáng rất nhỏ đau thương.