Có Thai Thì Không Thể Ly Hôn Sao? – Chương 47: Phá thai – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 5 lượt xem
  • 9 tháng trước

Có Thai Thì Không Thể Ly Hôn Sao? - Chương 47: Phá thai

Chuyến xe bus cuối ở Bắc Kinh về đêm chỉ còn lại mấy hành khách có vẻ như đều vừa mới tan ca. Phần lớn là người trẻ tuổi nhưng vẻ mặt lại mệt mỏi, không nhìn thấy có suy nghĩ gì cho hôm nay hay kế hoạch gì cho ngày mai. Bọn họ giống như chiếc xe bus này, có mục tiêu xác định nhưng lại không có linh hồn, xuyên qua từng trạm từng trạm, hai điểm một đường, vòng đi vòng lại. 

Giản Xuân Triều đeo khẩu trang, ngồi ở hàng ghế cuối cùng. Hắn nghiêng người dựa vào cửa kính hơi hé mở, gió đêm xuân nhanh chóng tiến vào, mang theo chút lười biếng lạnh lùng.

Giản Xuân Triều biết mình đi đâu, cũng biết trước kết quả là gì, nhưng tất cả đều do hắn lựa chọn. 

Kỳ thật, Giản Xuân Triều chưa từng thật sự có được một đứa con.

Ở kiếp trước, Giản Xuân Triều cũng suýt nữa sinh non, nhưng vẫn là không tránh được số phận. Hắn còn nhớ rõ cảm giác mang thai, cảm giác mong chờ mỗi giây mỗi phút. 

Ngay từ lúc mới mang thai, Giản Xuân Triều đã bị nghén, cứ ăn vào lại nôn. Phương Minh Chấp cũng không ở bên cạnh, đầu bếp trong nhà trăm phương nghìn kế thay đổi đồ ăn đa dạng cho hắn ăn, hận không thể mỗi ngày làm một mâm đại tiệc hoàng gia. 

Nhưng quan trọng là hắn ăn không vào, ăn vào lại nôn ra, đến mức nôn cả mật vàng. Mỗi ngày Tôn Vĩ đều đến truyền dịch cho hắn, một lọ lại một lọ, chống nôn, tăng cường sức khoẻ, bổ sung dinh dưỡng. 

Xung quanh Phương gia rất nhiều cây bạch quả, cũng có cả cây bạch quả mới trồng, cũng cần bổ sung dinh dưỡng. 

Có đôi khi sức khoẻ của Giản Xuân Triều tốt hơn một chút, sẽ đẩy giá truyền dịch tự mình đi lại trong vườn. Thai nhi hai tháng chỉ lớn như cây đậu, Giản Xuân Triều còn yêu thương vuốt ve bụng mình: \”Bảo bảo của chúng ta cũng giống như một  cây nhỏ sao? Cho nên không cho ba ăn cơm chỉ muốn truyền dinh dưỡng sao?\”

Chờ đến khi 4 tháng, Giản Xuân Triều bắt đầu mong chờ đứa nhỏ động đậy trong bụng một chút. Lúc không có việc gì làm hắn thường dùng ngón tay chọc chọc bụng nhô lên, nói chuyện với bạn nhỏ: \”Đến đây, cùng baba đánh nhau!\” Chỉ là bên trong vẫn luôn im lặng.

Có một đêm Giản Xuân Triều đang ngủ, dạ dày đột nhiên đau, mơ mơ mang màng thấy có người ngồi bên cạnh mình, nhẹ nhàng xoa eo. Hắn mở mắt lại thấy Phương Minh Chấp, vừa ngạc nhiên vừa vui mừng: \”Sao hôm nay anh lại về?\”

Biểu cảm của Phương Minh Chấp không giống ngày thường, không cười, thoáng cau mày nhìn hắn: \”Hai ngày nay sao không ăn cơm?\”

Giản Xuân Triều còn chưa tỉnh ngủ, ngơ ngẩn trả lời: \”Dạ dày không thoải mái, bây giờ cũng không thoải mái.\”

Phương Minh Chấp ôm hắn vào lòng, tay đặt trên bụng hắn xoa xoa, nhỏ giọng nói: \”Em ngủ đi.\”

Giản Xuân Triều hơi mệt, nhắm mắt dịch người vào lồng ngực Phương Minh Chấp, lại cảm thấy bụng mới vừa động, nhích lên một cái nhanh như bay. 

Giản Xuân Triều vừa mừng vừa sợ, mở to mắt nhìn Phương Minh Chấp: \”Nó động, lần đầu tiên đạp em, anh cảm nhận được không?\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.