Thời gian Giản Xuân Triều ở nhà nghỉ ngơi, La Lâm Dương mỗi ngày đều chạy qua nhà hắn, so với Giản Vân Đào còn nhiều hơn. Hơn nữa một ngày ba bữa, gió mặc gió, mưa mặc mưa, nói mẹ cậu ta cảm ơn ngày thường Giản Xuân Triều chăm sóc cho cậu ta, bản lĩnh giữ nhà đều lôi ra hết.
Giản Xuân Triều cũng không nhàn rỗi, tặng mẹ La Lâm Dương khăn, gậy selfie, ô che nắng… có tới có lui không biết mệt.
Giản Xuân Triều ở nhà nghỉ ngơi một tuần, sức khoẻ hồi phục gần như như cũ.
Hôm nay La Lâm Dương lại mang cà chua xào trứng gà cùng canh xương sườn hầm ngô đến, hai người ngồi đối diện cùng ăn, Giản Xuân Triều nghiêng đầu hỏi La Lâm Dương: \”Nhà cậu ở đâu? Dì cứ đưa cơm cho tôi như vậy, nhân dịp sức khoẻ tôi tốt hơn rồi, tôi đến cảm ơn mẹ cậu.\”
Xương sườn mới gặm được một nửa trong miệng La Lâm Dương, bị cậu ta nhả lại vào chén, nhếch mày hỏi Giản Xuân Triều: \”Đàn anh, anh nói sức khoẻ tốt hơn rồi là sao?\”
Giản Xuân Triều cười: \”Còn sao nữa, cậu không có bầu cũng không gặp người có bầu bao giờ sao? Hiện tại bụng tôi còn chưa lớn, vẫn còn đi lại thoải mái.\”
La Lâm Dương nửa tin nửa ngờ nhìn hắn: \” Đàn anh, anh đừng làm việc gì ngốc nghếch, anh xảy ra chuyện gì, Phương thiếu điên lên mất.\”
Giản Xuân Triều gắp miếng ngô vào trong chén, gặm gặm: \”Tôi không làm gì ngốc nghếch cả, với lại Phương Minh Chấp dễ dàng phát điên như vậy sao?\”
La Lâm Dương ăn được một nửa, chợt nhớ ra: \”Đàn anh, mẹ em hỏi anh muốn ăn gì không? Ngày mai mẹ em làm cho anh ăn.\”
Giản Xuân Triều ngại ngùng lắc đầu: \”Thời gian này làm phiền dì nhiều quá rồi, dù sao tôi cũng phải tự mình học làm cơm chứ? Hơn nữa nếu tôi không thể tự nấu ăn sẽ chạy đến nhà Giản Vân Đào, bắt anh ấy hầu hạ tôi.\”
Mới nói đến Giản Vân Đào chuông cửa liền vang lên.
\”Anh cũng thật ra không nhắc thì thôi, nhắc tới là tới.\” Giản Xuân Triều vừa gặm xương sườn, vừa mở cửa.
Giản Vân Đào đánh giá xung quanh một vòng, ghét bỏ nhìn hắn: \”Đến chỗ ngồi cũng không có… Giản Xuân Triều, có phải em không nhận điện thoại của Chu Thước không?\”
Giản Xuân Triều vẫn gặm xương sườn trong miệng, gật gật đầu: \”Đúng vậy, sao thế?\”
Giản Vân Đào đổi dép ở cửa, chào La Lâm Dương, lại nói với Giản Xuân Triều: \”Tuy rằng chuyện em mang thai không nói cho cậu ta, nhưng hôm trước cậu ta nghe thấy em bị ngất ở suối nước nóng, thiếu chút nữa bỏ cả hôn lễ trực tiếp chạy ra. Thật sự làm cậu ta sợ hãi vô cùng, em còn không nhận điện thoại. Cậu ta liền tìm anh, nói nếu em còn không khoẻ sẽ lập tức về nước.\”
Giản Xuân Triều quay lại ghế ngồi xuống, lẩm bẩm oán giận: \”Anh thật sự không biết cậu ta phiền thế nào đâu, ở nước ngoài hưởng tuần trăng mật còn suốt ngày gọi điện thoại xem em có xảy ra chuyện gì không? Em kéo cậu ta vào danh sách đen.\”
Giản Vân Đào chắp tay sau lưng nhìn một vòng nhà Giản Xuân Triều, đến phòng bếp lấy một cái chén sạch sẽ, rất tự giác múc cho mình một chén canh.