Giản Xuân Triều miễn cưỡng ngồi dậy, nhìn về phía Giản Vân Đào xin giúp đỡ: \”Anh…\”
Phương Minh Chấp nhẹ nhàng che chở bụng hắn, ôm hắn vào lồng ngực, nhẹ giọng nói: \”Anh ấy trông em cả ngày rồi, để tôi giúp em ăn, được không?\”
La Lâm Dương nhìn sắc mặt Giản Xuân Triều vẫn còn tái nhợt, cào tim cào phổi nói: \”Đàn anh, anh mau ăn một chút đi, Phương thiếu cũng….\”
Phương Minh Chấp hơi ngẩng đầu nhìn bạn nhỏ một cái, La Lâm Dương liền yên lặng, nhưng vẫn nhỏ giọng thì thầm: \”Chuyện gì anh cũng không cho nói ra.\”
Giản Xuân Triều vẫn hơi choáng, lại thấy Phương Minh Chấp với La Lâm Dương có vẻ khá thân quen, hơi ngẩng đầu hỏi La Lâm Dương: \”Cũng làm sao?\”
Có Giản Xuân Triều chống lưng, La Lâm Dương mạnh dạn hơn, chỉ vào tay trái của Phương Minh Chấp: \”Cũng bị thương. Anh ấy mới đánh nhau xong, tay vẫn còn sưng. Em bảo anh ấy bôi thuốc trước cũng không chịu, nhất định phải quay lại thăm anh, thật ra em mang cơm cho anh cũng có gì không ổn đâu, anh nhìn tay anh ấy xem.\”
Tay trái Phương Minh Chấp cầm chén canh, mũ bàn tay hướng xuống dưới căn bản không nhìn thấy vết thương. Giản Xuân Triều cũng không muốn hỏi, coi như chưa nghe thấy gì. Trái phải không ai chịu giúp Giản Xuân Triều, La Lâm Dương hay Giản Vân Đào đều ngoài sáng trong tối giúp Phương Minh Chấp. Giản Xuân Triều có chút nhụt trí, cứng người không nói lời nào.
Phương Minh Chấp múc một muỗng canh, đưa đến bên miếng Giản Xuân Triều: \”Ăn một chút thôi, lát nữa nguội mất.\”
Giản Xuân Triều không nhúc nhích, Phương Minh Chấp hơi lo lắng, buông muỗng, sờ sờ chán hắn: \”Em vẫn không thoải mái sao? Có cần gọi bác sĩ đến đây hay không?\”
Giản Vân Đào nhìn không nổi nữa, lấy chén canh từ tay Phương Minh Chấp: \”Để tôi, lúc nó ốm thường hay cáu kỉnh.\”
Giản Xuân Triều mở mắt, trông mong nhìn Giản Vân Đào. Phương Minh Chấp không tiếp tục kiên trì nữa, ở bên cạnh nhìn Giản Vân Đào bón cơm cho Giản Xuân Triều.
Giản Vân Đào bón cơm liên tục, mỗi muỗng đều đầy ắp, Giản Xuân Triều ăn đến mức hai má phình phình, nhìn như sắp nghẹn.
Phương Minh Chấp ngăn cản Giản Vân Đào dùng cách nhồi thức ăn cho heo, lại cẩn thận bảo vệ Giản Xuân Triều, ngẩng đầu nói với Giản Vân Đào: \”Chắc là anh mệt rồi. Để tôi làm cho.\”
Giản Vân Đào chính xác là ngại phiền toái, lầm bầm: \”Tôi làm không phải khá tốt sao?\” Rốt cuộc vẫn cầm chén đẩy cho Phương Minh Chấp.
Nước sốt cà chua vừa đủ, thịt cá cũng tươi mềm, nội tâm Giản Xuân Triều rất thích nhưng hắn không thích Phương Minh Chấp chăm sóc mình. Nhưng ăn hai muỗng, Giản Xuân Triều hoàn toàn bỏ qua, lười quan tâm ai đút mình ăn, nhắm mắt lại, mắt không thấy tâm không phiền.
Phương Minh Chấp lại cực kỳ kiên nhẫn, từng muỗng từng muỗng nhỏ đem nước canh với thịt cá cùng cơm bón cho hắn. Thấy Giản Xuân Triều ăn quá chậm, Phương Minh Chấp buông chén, nhỏ giọng hỏi: \”Em không muốn ăn à?\”
Giản Xuân Triều nhẹ nhàng \”Ừm\”, lại thêm một câu: \”Cảm ơn anh.\”
Phương Minh Chấp không nói gì, xem hắn như bảo vật mà ôm lấy, lại đem chăn trên eo hắn kéo lên.