Có Thai Thì Không Thể Ly Hôn Sao? – Chương 40: Tôi cần em ấy. – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 15 lượt xem
  • 9 tháng trước

Có Thai Thì Không Thể Ly Hôn Sao? - Chương 40: Tôi cần em ấy.

Buổi sáng ngày tổ chức hôn lễ của Chu Thước, Giản Xuân Triều ở trong phòng ngủ rồi rắm không biết nên mặc gì. Cũng không biết có phải gần đây ăn uống ngon miệng quá hay không mà cơ bụng hắn trở nên càng ngày càng mất đi.

Hắn để trần nửa thân trên, lại kéo quần ngủ xuống một chút, soi gương nhìn đi nhìn lại, thật ra cũng không béo, vòng eo thon chắc có hình, chỉ là trên bụng có thêm thịt. Giản Xuân Triều vừa chọn quần áo vừa nghĩ, từ sau khi ăn tết xong bị cảm nên hắn cũng bỏ bê không rèn luyện, hiện tại bụng đã có thêm thịt thừa. Hắn định chờ sau khi hôn lễ của Chu Thước ổn thoả sẽ gọi cậu ta đi rèn luyện thân thể, không thể để bản thân thành lão bụng bia được.

Giản Xuân Triều đang nghĩ ngợi lung tung, bên ngoài liền vang lên tiếng gõ cửa.

Gần đây Phương Minh Chấp cũng không liên lạc với Giản Xuân Triều, nếu hôm nay không phải đến đây đón Giản Xuân Triều tham gia hôn lễ, hắn còn mong rằng người này sẽ không bao giờ liên lạc nữa.

Giản Xuân Triều tuỳ ý khoác áo ngủ, mở cửa cho Phương Minh Chấp vào. Phương Minh Chấp mặc lễ phục màu đen tinh xảo, trong ngực ôm một cái hộp da lớn, không nói một lời, vào phòng.

Kiếp trước Giản Xuân Triều cũng không quá thân thiết với Phương Minh Chấp, nhưng vẫn là hắn yêu Phương Minh Chấp cả đời nên cảm nhận được áp lực không giống bình thường trên người Phương Minh Chấp.

Phương Minh Chấp buông hộp trong tay xuống, đi lại chỉnh vạt áo cho Giản Xuân Triều, mắt thậm trí còn không nhìn hắn, nói không nên lời: \”Em ngồi đợi một lúc, quần áo vẫn còn lạnh.\”

Không đợi Giản Xuân Triều trả lời đã xoay người mở hộp ra, bên trong là một đôi giày da dê màu vàng nhạt, cùng một bộ vest màu xanh thẫm. Phương Bắc mùa này đã sớm không dùng máy sưởi nữa, Phương Minh Chấp mở điều hoà rồi treo quần áo lên.

Giản Xuân Triều yên tĩnh ngồi một bên nhìn Phương Minh Chấp đi tới đi lui. Phòng không lớn, nhanh chóng tràn ngập mùi hoa gỗ trên người Phương Minh Chấp. Mùi hương này Giản Xuân Triều nhớ rõ, trước đây Phương Minh Chấp thích mùi hương trưởng thành như này, nhưng hôm nay mùi hương lại lộ ra một chút ngọt.

Nếu Giản Xuân Triều nhớ không nhầm, mùi gõ mun cũng không phải một mùi hương ngọt. Mà mùi hương hôm nay lại mang theo chút vị ca cao ngọt, như đến từ một loại nước hoa khác hoàn toàn khác, tuy rằng đều là mùi đàn hương giống TF nhưng lại không liên quan đến nhau.

Nhiệt độ điều hoà toả ra không ngừng làm độ ấm trong nhà cũng càng ngày càng cao, từng đợt từng đợt hương vị ngọt ngọt nhẹ nhàng bên lại, lướt qua mùi gõ mun nguyên bản chiếm cứ toàn bộ không gian.

Phương Minh Chấp lại như không phát hiện ra, giúp Giản Xuân Triều làm thẳng nếp gấp áo sơmi: \”Được rồi, em thay đi.\” Phương Minh Chấp đưa áo sơmi cho Giản Xuân Triều.

Giản Xuân Triều cũng giả vờ không nhận ra, nhận áo sơmi, thành thạo mặc vào. Hắn muốn hỏi Phương Minh Chấp xem tại sao sắc mặt y lại kém như vậy, nhưng nghĩ lại, cảm thấy bản thân không quản được.

Mãi cho đến khi đến hội trường hôn lễ, Phương Minh Chấp cũng không nói gì với Giản Xuân Triều, Giản Xuân Triều cũng không có gì đặc biệt cần nói với y, hai người cứ thế im lặng.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.