Có Thai Thì Không Thể Ly Hôn Sao? – Chương 39: Mitchell, nói với ta, con sẽ không yêu ai! – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 13 lượt xem
  • 9 tháng trước

Có Thai Thì Không Thể Ly Hôn Sao? - Chương 39: Mitchell, nói với ta, con sẽ không yêu ai!

Phương Minh Chấp gắt gao đi theo sau Giản Xuân Triều, hai người một đường cũng không nói gì cho đến lúc Phương Minh Chấp lên tiếng phá vỡ im lặng: \”Người hôm qua gây phiền phúc cho em, tôi điều tra qua rồi, hiện tại vào tù rồi, không 10 năm thì 8 năm hắn ta cũng không ra được.\”

Giản Xuân Triều nghịch điện thoại, thất thần trả lời: \”Ừm.\”

Phương Minh Chấp kéo hắn lại: \”Đi đường đừng nghịch điện thoại.\”

Giản Xuân Triều ngẩng đầu nhìn Phương Minh Chấp, y liền buông tay. Phương Minh Chấp đang định nói gì, tiếng chuông điện thoại Giản Xuân Triều đã vang lên, là bài hát tiếng Anh y chưa từng nghe.

Giản Xuân Triều nhận điện thoại, người gọi tới là Hướng Thành Bân, tâm trạng hơi mất vui: \”Xuân Triều, có rảnh không?\”

Giản Xuân Triều ăn ngay nói thật: \”Có chuyện gì sao? Không bận lắm.\”

Hướng Thành Bân dừng một lát mới nói: \”Có một số chuyện tôi không nghĩ ra, có thể nói chuyện với tôi không?\”

Giản Xuân Triều cảm thấy hắn với Hướng Thành Bân cũng không có gì để tâm sự, muốn trực tiếp từ chối, bên kia đã nhanh hơn nói tiếp: \”Ngoại trừ anh, ở Bắc Kinh này tôi cũng không biết nói với ai.\”

Giản Xuân Triều nghĩ Hướng Thành Bân mới về nước không lâu, có lẽ gặp chút chuyện phiền phức, do dự một chút vẫn đồng ý: \”Vậy có thể cùng nhau uống cà phê.\”

Phương Minh Chấp ở một bên nghe xong, chờ Giản Xuân Triều tắt điện thoại, hỏi: \”Em muốn đi gặp người khác?\”

Giản Xuân Triều gật đầu: \”Hướng Thành Bân.\”

Phương Minh Chấp cởi áo khoác da, khoác lên người Giản Xuân Triều: \”Em…. Em thích cậu ta?\”

Giản Xuân Triều khoác áo da của Phương Minh Chấp, rõ ràng lớn hơn một size, hơi lỏng lẻo, buồn cười ngẩng đầu nhìn y: \”Hôm nay vẫn chưa đủ sao?\”

Phương Minh Chấp lại sờ đồng hồ, nhỏ giọng: \”Tôi có thể đi cùng em không?\”

Giản Xuân Triều thực sự cảm thấy lạ, nghiêng đầu hỏi y: \”Phương thiếu, anh đừng như vậy, tôi sợ.\”

Phương Minh Chấp lại lùi một bước: \”Vậy em có thể không uống cà phê được không?\”

Giản Xuân Triều cười, không ý kiến, cởi áo da trả lại cho Phương Minh Chấp: \”Tôi không thích Hướng Thành Bân, cũng sẽ không uống cà phê. Nhưng tôi cũng không thích anh, càng không thích anh đi theo tôi. Trời lạnh, Phương thiếu nên về sớm thì hơn.\”

———

Tập đoàn Phương gia nằm ở trung tâm Bắc Kinh, văn phòng tổng tài nằm ở vị trí cao nhất, cửa sổ sát đất thuỷ tinh không nhiễm một hạt bụi, ở trên cao nhìn xuống có thể thấy ngàn vạn nóc nhà nho nhỏ.

Phương Minh Chấp đã thay sang một bộ vest tơ tằm màu xanh đậm, cởi bỏ hai núi áo sơmi, nhanh chóng xem đến báo cáo hạng mục thu mua gần nhất.

Đến 6h40p chiều, Phương Minh Chấp vào phòng để quần áo ở văn phòng, ngón tay lướt qua một loạt cà vạt, cuối cùng chọn một cái màu xám đậm, không chút cẩu thả dựng cổ áo sơmi lên, cẩn thận thắt cà vạt.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.