Có Thai Thì Không Thể Ly Hôn Sao? – Chương 37: Ngọn lửa tình, có đau hay không? – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 8 lượt xem
  • 9 tháng trước

Có Thai Thì Không Thể Ly Hôn Sao? - Chương 37: Ngọn lửa tình, có đau hay không?

Khí thế của Phương Minh Chấp biến mất, cánh tay vắng vẻ không biết làm gì: \”Tôi…. Hôm nay, trời mưa.\”

Giản Xuân Triều nhướn mày nhìn y, không hiểu. 

Phương Minh Chấp đá lưỡi, động tác như trẻ con, như nhịn xuống điều gì, nửa ngày mới nói: \”Tôi tới đọc sách.\”

Giản Xuân Triều hơi buồn cười: \”Phương thiếu suốt ngày cặm cụi trăm công ngàn việc, lại có ngày rảnh rỗi tới đây đọc sách?\”

Phương Minh Chấp không giải thích, cúi đầu nói: \”Đêm hôm qua tôi thu xếp xong việc liền nghĩ đến Thư Ba xem…. sách.\”

Giản Xuân Triều lúc này mới thấy tầm mắt y, nhưng giọng điệu vẫn thế: \”Cảm ơn anh vừa rồi giải vây cho tôi. Được rồi, không quấy rầy anh đọc sách nữa.\” Nói xong liền quay người rời đi.

Phương Minh Chấp nghiêm túc đến giá sách tìm sách, rồi lại tìm ghế dựa gần cửa sổ ngồi xuống. Phương Minh Chấp mở sách ra, tinh thần không tốt, không chớp mắt nhìn chằm chằm quyển sách trên tay, một lúc sau máy móc lật qua tờ khác. 

Thời tiết này vừa kịp đón dâu tây đầu mùa, Thư Ba cũng cung cấp nước ép dâu tây. 

La Lâm Dương ép một cốc dâu tây cho Phương Minh Chấp: \”Phương thiếu, uống nước trái cây đi.\”

Phương Minh Chấp hơi thất thần ngẩng đầu nói cảm ơn, lại không uống, cúi đầu nhìn sách đến mất hồn.

La Lâm Dương không đành lòng, nhỏ giọng với Giản Xuân Triều: \”Sắc mặt Phương thiếu không tốt lắm, anh đến hỏi thăm chút xem sao đi.\”

Giản Xuân Triều tay cứng nhắc: \”Cậu xem xem đồ ăn xong chưa? Anh ta là người lớn, không thoải mái sẽ đi.\” Hắn lại lướt đến một trang web, ngẩng đầu hỏi La Lâm Dương: \”Nhà cậu có robot quét rác không?\”

La Lâm Dương không hiểu: \”Không có, sao ạ?\”

Giản Xuân Triều không trả lời, gật gật đầu: \”Được rồi, đã biết.\”

Mưa xuân mưa một trận lại tạnh, tới 5,6 giờ khách khứa về hết, La Lâm Dương cũng quay lại trường học. Gió nổi lên, giọt nước nặng nề nện vào cửa kính, vang lên tiếng bùm bùm. 

Giản Xuân Triều bò dậy từ chỗ ngồi, dãn gân cốt, vừa ngẩng đầu liền phát hiện Phương Minh Chấp ghé đau trên bàn, hình như ngủ rồi. Giản Xuân Triều đi qua định gọi y dậy, lại phát hiện Phương Minh Chấp ngủ không yên ổn, mày nhíu chặt lại, ngón tay cũng nắm thành quyền.

Giản Xuân Triều đứng bên cạnh Phương Minh Chấp, đánh giá hắn từ trên cao. Hình như Phương Minh Chấp vội tới đây, áo khoác cũng không mang, chỉ mặc tây trang, ưu nhã độc đáo nhưng không thể chống lạnh.

Tuy rằng bây giờ là mùa xuân, nhưng thời tiết vẫn chưa ấm lại, dù ở trong nhà, Giản Xuân Triều mặc áo len cổ thấp cũng muốn bọc thêm chăn. Cũng không biết bởi vì trời lạnh, hay mơ thấy ác mộng, thân thể cao lớn của Phương Minh Chấp cuộn lại như muốn trốn chạy gì đó, nhìn hơi đáng thương. 

Giản Xuân Triều rũ mắt nhìn người trước mặt, biểu tình cũng không quá mềm mại, lông mi rút xuống che đi hình ảnh trong mắt. Trong lòng hắn có chút thoải mái, mấy hôm trước vì ly hôn thất bại mà giống như bị phiền muộn che mắt, không thở nổi, hôm nay loại cảm giác này lại dần dần biến mất.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.