Phương Minh Chấp vừa vài Thư Ba đã đi thẳng tới chỗ Giản Xuân Triều, còn chưa nói gì, Nguỵ Hủ đã khóc nức nở: \”Minh Chấp, anh đừng trách anh Xuân Triều, đoạn ghi âm kia không phải anh ấy cố ý tung ra, tuy rằng có thể ảnh hưởng đến mặt mũi Phương gia, nhưng rất nhanh sẽ qua đi.\”
Phương Minh Chấp vừa định nói đã bị cướp lời, liếc đôi mắt hổ phách qua, không có chút tình cảm, giọng nói lịch sự như cũ: \”Tôi biết em ấy không làm, chuyện này cũng không ảnh hưởng đến Phương gia.\”
Mắt Ngụy Hủ còn ngập nước, vô tri vô giác tiếp tục nói: \”Minh Chấp, chuyện lần này em thực sự xin lỗi…. Đồng Hoa nói anh có thể áp chế hotsearch xuống, em gọi cho anh không được, nên tới chỗ anh Xuân triều xem có cách nào gặp được anh.\”
Giản Xuân Triều bị bản lĩnh nói hươu nói vượn của nữ nhân này doạ sợ ngây người, lý do thoái thác thật tốt. Đầu tiên chạy đến chỗ hắn, muốn khách hàng của hắn biết hắn ở Phương gia hữu danh vô thực, hiện tại Phương Minh Chấp xuất hiện, lại gọi tên Đồng Hoa nói Phương Minh Chấp giúp cô ta, không đề cập tới chuyện Giản Xuân Triều với Phương Minh Chấp bất hoà. Lớn lên xinh đẹp còn biết diễn, không làm diễn viên quả là lãng phí nhân tài.
\”Đúng là tôi có thể kéo hotsearch xuống, nhưng Nguỵ tiểu thư đúng là trình độ rất lớn xâm phạm quyền lợi cá nhân của tôi, cho nên trả giá một chút cũng đúng.\” Miệng lưỡi Phương Minh Chấp đúng là việc công xử theo phép công, mặc cho người nghe trong lòng ớn lạnh.
Nguỵ Hủ nước mắt rơi liên tục: \”Đây không chỉ là một chút, em là người chơi dương cầm, dính vào vết nhơ này cả đời rửa không sạch. Cho dù khúc nhạc kia không phải viết cho em, cũng có khả năng người nghe căn bản không hiểu, cũng không để ý, chẳng qua là một khúc dương cầm mà thôi….\” Cô ta vừa nói vừa trừng mắt oán hận nhìn Giản Xuân Triều.
Phương Minh Chấp càng lạnh nhạt, toát ra tức giận khó giấu: \”Hoá ra cô biết khúc nhạc đó viết cho ai.\”
Nguỵ Hủ sợ hãi khóc lớn: \”Sao em lại không biết, em còn biết hôm đi leo núi anh ở bên ngoài lều trại của anh ấy canh một đêm, em còn biết anh đồng ý cõng em vì anh ấy đói bụng, cho nên anh mới vội vàng xuống núi…. Nhưng anh hoàn mỹ như vậy, sao có thể yêu loại người này? Anh ta cùng lắm chỉ có cái vỏ bọc xinh đẹp, có chỗ nào xứng với Phương gia? Mà anh chẳng qua cũng vì duy trì hôn nhân giả….\”
\”Đủ rồi.\” Phương Minh Chấp thu lại tức giận, chỉ để lại một tầng xa cách: \”Nguỵ tiểu thư vẫn luôn tự cho mình là đúng.\”
\”Là anh đồng ý với Đồng Hoa chăm sóc em! Tại sao anh nhẫn tâm nhìn em bị người ta bôi đen đến thân bại danh liệt? Chờ Đồng Hoa chở về anh định giải thích thế nào?\” Nguỵ Hủ không khóc, thấp giọng chất vấn Phương Minh Chấp.
Phương Minh Chấp không hề chớp mắt nhìn cô ta, xa cách trên người biến mất, tướng mạo anh tuấn cũng có chút khác lạ, lại như không yêu không hận, lại như vô tri vô giác máy móc. Y bình thản nói: \”Thứ nhất, Đồng Hoa nhờ tôi chăm sóc cô không có nghĩa là để cô tuỳ ý làm xằng làm bậy, không có gì để nói. Thứ hai, không ai bôi đen cô, là cô không giữ mình trong sạch. Thứ ba, \” Y thu lại ánh mắt, khoé miệng hơi run, khinh thường cười: \”Tôi nhẫn tâm.\”