Có Thai Thì Không Thể Ly Hôn Sao? – Chương 3: Ác mộng – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 64 lượt xem
  • 9 tháng trước

Có Thai Thì Không Thể Ly Hôn Sao? - Chương 3: Ác mộng

Chờ đến khi Giản Xuân Triều bưng sủi cảo từ phòng bếp ra, thấy Phương gia gia đang diễn theo TV, Phương Minh Chấp ngoan ngoan ở một bên cầm tách sứ Thanh Hoa có nắp, miệng nhỏ ngoan ngoãn thưởng trà.

Giản Xuân Triều mang sủi cảo đặt lên bàn: \”Gia gia, Minh Chấp, ăn cơm thôi.\”

Sủi cảo mới ra khỏi nồi, khói trắng vẫn còn bỗ nghi ngút mơ hồ khăc hoạ bóng dáng Xuân Triều, nụ cười với đôi mắt đào hoa kia trong sương mù lại đặc biệt trong trẻo.

Phương Minh Chấp nhìn hắn, đột nhiên chút đắng trong trà lại hoá ngọt.

Giản Xuân Triều mang ghế dựa ra, kêu Phương Minh Chấp ngồi gần ông nội, bản thân thì ngồi xuống đối diện: \”Gia gia, lúc nấu con có nếm thử rồi, nhân vừa đủ, thịt lại nhiều, mùi vị đúng chuẩn. Là ông làm phải không?\”

Lão nhân vui vẻ mà cười: \”Cái miệng nhỏ khó tính của con, ta làm sao dám để người khác làm!\”

Kiếp trước, trước lúc Giản Xuân Triều xảy ra chuyện, ông nội bởi vì một lần ngoài ý muốn mà trs ngã, bệnh tình nguy kịch.

Giản Xuân Triều không nghĩ tới mình còn có cơ hội hăn sủi cảo do chính tay ông làm. Lại kẹp miếng sủi cảo cũng không cần chấm trực tiếp cho lên miệng, dùng tay quạt quạt \”a..a…a..\” vừa hít thở vừa che dấu nước mắt: \”Nóng quá, bỏng chết mất.\”

Lão nhân gia cầm ly nước ấm đưa cho hắn: \”Con xem con, cái tiền đồ này, mau nhả ra.\”

Giản Xuân Triều lau nước mắt: \”Đây là ngon đến phát khóc.\”

Phương Minh Chấp lấy tờ giấy đưa cho hắn: \”Lau đi.\”

Giản Xuân Triều nhìn hắn đưa tay lại, đốt ngón tay nhỏ dài có lực, cố tay đeo đồng hồ bản giới hạn, nhắc nhở bản thân giữa hai người bọn họ không thể vượt qua được khoảng cách.

Trước đây là thế, một đời cũng không thay đổi.

Giản Xuân Triều không muốn nghĩ tiếp.

Hắn hướng Phương Minh chấp cười cười: \”Khô rồi, không cần.\”

Phương Minh Chấp xấu hổ, tay buông cũng không thể, thu lại cũng không thể, cuối cùng đem khăn giấy nắm chắt trong lòng bàn tay, ngượng ngùng cúi đầu ăn sủi cảo.

Phương gia gia nhìn Phương Minh Chấp trìu mến hỏi: \”Từng ăn ở đâu rồi à? Ở nước ngoài chắc không có chỗ ăn đâu?\”

Phương Minh Chấp trong lòng còn khó chịu vì chuyện khăn giấy, chỉ trả lời: \”Thói quen thôi ạ, ăn rất ngon.\”

Phương gia gia lớn tuổi ăn không được nhiều, ăn năm sáu cái liền buông đũa nhìn 2 người bọn họ ăn.

Giản Xuân Triều rất thích ăn, có loại cảm giác mất đi rồi mà tìm lại được thật may mắn. Hắn biết bây giờ ăn nhiều, buổi tối dạ dày chắc chắn đau, nhưng vẫn như cũ không tim không phổi mà ăn đến đổ mồ hôi đầm đìa.

Phương Minh Chấp trong lòng nghẹn tức, vùi đầu ăn cho hả giận.

Chờ 2 người ăn xong, Phương gia gia sai Phương Minh Chấp: \”Mau đem chén đĩa đi rửa, khó có một lần sai bảo được con.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.