Giản Xuân Triều cùng Phương Minh Chấp lên lầu, dọc đường đi cũng không nói với nhau câu nào.
Phương Minh Chấp chờ hắn mở cửa, hơi chần chừ nói: \”Hai ngày nữa Nguỵ Hủ có buổi diễn, tôi cũng tham gia, em sẽ đi chứ?\”
Phương Minh Chấp không nói tới còn tốt, nhắc đến Giản Xuân Triều lại nhớ tới vẻ mặt khó chịu của Nguỵ Hủ kia, giọng nói cũng trở nên hài hước: \” Tôi có thể không đi sao? Phương thiếu biết rõ còn hỏi!.\” Nói xong liền mở cửa vào nhà.
Hai phòng ngủ, phòng khách, phòng bếp, nhà vệ sinh, vừa vào đã có cảm giác sáng sủa. Chủ nhà cũng đã dọn dẹp qua, không thể nói là không nhiễm một hạt bụi, nhưng quét qua là sạch sẽ rồi.
\”Đồ đạc để ở cửa phòng là được.\” Giản Xuân Triều nhìn qua Phương Minh Chấp, lại thêm một câu: \”Làm phiền rồi.\”
Phương Minh Chấp nhẹ nhàng đặt đồ xuống, muốn xác nhận với Giản Xuân Triều: \”Đến hôm đấy, tôi đón em.\”
Giản Xuân Triều nhìn quần áo xa xỉ của y, rời mắt: \”Vẫn câu nói cũ, tôi lại không thể từ chối.\”
Phương Minh Chấp xoay người chạy xuống lầu, nhanh chóng đem toàn bộ đồ đạc lên, thậm chí còn thoải mái nói với Giản Xuân Triều: \”Hướng Thành Bân bảo tôi nói với em một tiếng, cậu ta về trước.\”
Giản Xuân Triều nheo mắt đánh giá Phương Minh Chấp, trong lòng nói không nên lời là tiếc nuối hay là thương hại: Nếu kiếp trước Phương Minh Chấp để ý đến hắn bằng 1/10 của hiện tại, tình cảm của bọn họ, làm sao lại đến nỗi này.
Thế nhưng thế giới này làm gì có nhiều chữ nếu như vậy.
Phương Minh Chấp cầm chổi, không để ý đến Giản Xuân Triều, quét rác dọc theo phòng khách đến nhà ăn. Giản Xuân Triều ôm cánh tay, dựa tường, chờ Phương Minh Chấp quét xong, nhận lấy nilon cùng chổi trong tay y: \”Để tôi, anh vất vả rồi.\”
Phương Minh Chấp lại cầm lấy mấy cái linh kiện sô pha cần lắp ráp, Giản Xuân Triều đè tay y lại: \”Phương Minh Chấp, tôi tự làm được.\”
Phương Minh Chấp bướng bỉnh cầm một chân sô pha: \”Em không làm được.\”
Giản Xuân Triều nhịn: \”Tôi hy vọng anh rời khỏi đây. Sau này tôi muốn sống ở đây, có nghĩa là không muốn anh xuất hiện ở đây quá nhiều.\”
Đôi mắt màu hổ phách của Phương Minh Chấp nhìn ra ngoài cửa sổ, không nhúc nhích, nhìn chằm chằm toà nhà đối diện: \”Cái gì là không xuất hiện quá nhiều?\”
Toà nhà này lâu rồi cách âm quả thật không tốt, tầng trên có bạn nhỏ dường như là bắt đầu học dương cầm, vừa nghe liền biết luyện tập không tốt, luyện một khúc một khúc lại hỏng, cuối cùng nặng nề đập lên phím đàn vài cái, phát ra âm thanh chói tai.
Giản Xuân Triều âm thanh thật khẽ, lại rất kiên định: \”Mọi sự xuất hiện của anh đều là dư thừa.\”
Phương Minh Chấp vuốt ve đồng hồ trên cổ tay, thu lại ánh mắt: \”Nếu như tôi nhất định phải xuất hiện ở đây thì sao? Tôi là chồng hợp pháp của em, có quyền được tham dự vào cuộc sống của em.\”
Giản Xuân Triều không muốn lặp đi lặp lại lời nói với y, hỏi thẳng: \”Anh muốn tham dự vào cái gì? Cuộc sống của tôi, từ trước tới giờ chưa từng liên quan tới anh. Nếu anh nhất thời có hứng thú, muốn quan sát cuộc sống hàng ngày của người bình thường, tôi khuyên anh nên xem tin tức nhiều một chút. Tôi không phải hành mẫu hàng thử tốt, tôi chỉ muốn cuộc sống bình thường.\” Hắn hơi dừng một chút, kéo cửa ra, làm động tác mời: \”Chính là không có anh.\”