Có Thai Thì Không Thể Ly Hôn Sao? – Chương 13 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 43 lượt xem
  • 9 tháng trước

Có Thai Thì Không Thể Ly Hôn Sao? - Chương 13

Ông Đồng hơn nửa đời vất vả, tuy nói đại thọ 70 tuổi nhưng tai điếc mắt hoa, thái độ cũng có chút lụ khụ rồi.

Phương Minh Chấp kéo tay Giản Xuân Triều đi đến bàn đầu, hướng ông Đồng cung chúc nâng giọng nói: \”Ông Đồng, Minh Chấp tới mừng thọ ông, chúc ông phúc như Đông Hải, thọ tỷ Nam Sơn.\”

Ông Đồng dáng người to béo, mặc một bộ gấm hồng kim phúc, cười tủm tỉm như phật Di Lặc. Lỗ tai vểnh ra nhưng có vẻ như không nghe ra Phương Minh Chấp nói gì, chỉ có thể đoán đại khái. Ông kéo tay Phương Minh Chấp qua, từ ái mà vỗ vỗ: \”Minh Chấp tới rồi! Đứa nhỏ ngoan, cháu ngoan.\”

Tiệc mừng thọ này trước khi trọng sinh Giản Xuân Triều có tới một lần, chỉ là lúc đó tâm đều coi Phương Minh Chấp là thiên thần. Cảm giác chính mình giống như một giọt rượu vang đỏ, nằm trong ly dài của Phương Minh Chấp, bị y dùng tay dàu trắng nõn nhẹ nhàng lay động, choáng váng đầu óc, dán môi mỏng lên miệng ly thuỷ tinh, mang theo cả tiếng nói ấm áp cùng hắc ám.

Khi đó hắn vừa khẩn trương lại vui sướng, cái gì đều nhìn không thấy, nghe không thấy, mừng thọ lão nhân gia cũng không sánh bằng.

Mà hiện tại, hết thảy đều bất đồng.

Giản Xuân Triều mang theo thái độ như xem kịch, xuyên qua thấu kính lạnh lẽo, bàng quang nhìn ngắm chúng sinh.

Ông Đồng ở cái địa vị cùng số tuổi này tự nhiên không cần để ý đến tiểu bối, chào hỏi Phương Minh Chấp xong liền trực tiếp bỏ qua Giản Xuân Triều, chỉ chỉ bàn đầu: \”Nào, ngồi đi.\”

Bàn đầu đầu là bậc gia chủ có uy tín có danh dự ở Bắc Kinh này. Phương Minh Chấp là phận con cháu, tự nhiên cũng biết thế nào là khách sáo, chào hỏi qua hai vị trưởng bối của Đồng gia, liền mang theo Giản Xuân Triều đến bên cạnh cha mẹ Phương gia.

\”Minh Chấp, Xuân Triều.\” Mẹ Phương có thể nói là danh viện mẫu mực ở Bắc Kinh, từ nhỏ đã lớn lên theo phong cách Tây, nhìn thấy con trai chỉ hơi gần đầu xem như chào hỏi.

Ba Phương tính tình nghiêm khắc, diện mạo cũng nghiêm khắc, mắt sâu khiến mọi người không để ya đến tướng mạo anh tuấn của ông. Lông mày nhíu lại, mang theo khẩu khí trách cứ nói: \”Mấy tuổi rồi còn không hiểu lễ phép? Sao bây giờ mới đến?\”

Kiếp trước Giản Xuân Triều thật lòng yêu Phương Minh Chấp, sợ y bị ba Phương đánh nên nội tâm cũng sợ hãi ông, cũng cố lấy dũng khí mở miệng.

Giản Xuân Triều âm thầm hít một hơi, mặc niệm trong lòng: Vì ly hôn.

Hắn tiến về phía trước nửa bước, đứng chắn Phương Minh Chấp: \”Ba, là do con chậm trễ thời gian, đừng trách Minh Chấp.\”

Ba Phương biết lão Phương nhà mình vô cùng yêu quý Giản Xuân Triều, cho nên sẽ không làm khó hắn, bớt chút nghiêm khắc: \”Xuân Triều, con không cần luôn che chở cho nó, lớn từng này vẫn không hình không trạng.\”

Phương Minh Chấp duỗi tay kéo Giản Xuân Triều ra phía sau: \”Trên đường kẹt xe, do con không chuẩn bị chu đáo.\”

Ba Phương chỉ bàn gần đấy: \”Con cháu đều ngồi bên kia, con mang Xuân Triều qua đó ngồi đi.\”

Giản Xuân Triều gắt gao theo sau Phương Minh Chấp, ra vẻ vừa khẩn trương lại câu nệ.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.