Ngày hôm sau, Giản Xuân Triều vẫn sốt nhẹ, cũng may La Lâm Dương từ sớm đã đến quán.
Thời gian làm việc cũng không có nhiều khách, Giản Xuân Triều vẫn luôn như mèo nhỏ nằm dài trên sô pha ở gác mái.
Chờ đến 2,3 giờ chiều, La Lâm Dương khoa xử theo Chu Thước lên lầu, giải thích: \”Em nói với vị tiên sinh này trên lầu là khu vực riêng tư rồi, nhưng anh ấy nói biết anh, nhất định phải gặp được anh.\”
Giản Xuân Triều buông gối ôm trong lồng ngực ra, ngồi thẳng dậy, an ủi bạn nhỏ: \”Đây là bạn tôi, không có việc gì đâu, cậu xuống xem cửa hàng đi.\”
La Lâm Dương đứng một lúc lâu mới đi xuống. Chu Thước lại gần Giản Xuân Triều ngồi xuống: \”Nhân viên của cậu còn rất bảo vệ chủ nha, tôi bảo biết cậu cậu ta còn không tin, lẽ ra tôi nên gọi điện cho cậu trước.\”
Giản Xuân Triều còn hơi rét run, túm chăn bị Chu Thước làm rơi, lần nữa cuộn thành một khối: \”Tìm tôi làm gì?\”
Lúc đầu thấy mặt hắn hơi hồng Chu Thước tưởng do mới ngủ dậy, nhưng sau lại thấy cả người hắn uể oải, liền đặt tay lên chán hắn một chút, tay nóng hầm hập: \”Giản Xuân Triều, cậu sốt còn không biết uống thuốc, cuộn tròn ở đây ấp trứng à?\”
Giản Xuân Triều hất tay Chu Thước ra: \” Hơi cảm lạnh, nằm một lúc nào ổn, bây giờ tôi không thể uống thuốc.\”
Chu Thước nghe vậy nhướn lông mày: \”Sao lại không thể uống thuốc? Cũng không phải mang thai?\”
Giản Xuân Triều nghe Chu Thước hồ ngôn loạn ngữ, hỏi: \”Cậu rốt cuộc tới làm gì? Tôi đau đầu, không có việc gì thì lượn.\”
Lúc này Chu Thước mới đem bao nilon mở ra, bên trong là hai hộp tiên sơn trà, trong xoe rực rỡ ánh vàng, dán cả nhãn nhập khẩu.
Chu Thước bóc một hộp, ngựa quen đường cũ đi đến bồn rửa rửa sơn trà, vừa rửa vừa nói: \”Hôm qua nghe điện thoại thấy giọng cậu hơi yếu, lúc qua siêu thị có mua cho cậu sơn trà nhuận giọng, hôm nay nghe cậu nói có vẻ không có việc gì. Hôm qua sao thế?\”
Giản Xuân Triều chờ hắn cầm sơn trà tới, ung dung nói: \”Có thể có chuyện gì được. Là do âm thanh bên ngoài lấn át.\”
Chu Thước lấy giấy lau khô đáy hộp sơn trà, bỏ đồ vật trên bàn qua một bên nói: \”Không đúng, nghe giọng cậu như mới khóc rất lâu. Không thì là bị cảm à?\”
Giản Xuân Triều không nghĩ đến việc này, cười nhạo một tiếng: \”Tôi khóc á? Tôi muốn hỏi cậu tình yêu tiến triển thế nào rồi? Tôi không muốn đêm đến lại nghe mãnh hổ rơi lệ.\”
Chu Thước đỏ mặt, si ngốc cười cười: \”Tôi cảm thấy nên tiếp xúc với mấy cô gái nhỏ ngây thơ lại ôn nhu hơn nữa….\” âm thanh chậm rãi dừng lại, ánh mắt hắn vừa đúng lúc dừng lại trên tờ giấy mới thu thập trên bàn.
Giản Xuân Triều thấy tờ giấy kia, trầm xuống, đứng dậy muốn cướp lại. Đáng tiếc Chu Thước so với hắn còn nhanh hơn, nhanh chóng chạy sang một bên, cầm tờ giấy tỉ mỉ xem qua một lần nội dung bên trong, nửa ngày không nói gì.
Giản Xuân Triều muốn phá vỡ cục diện bế tắc: \”Cô gái kia tên là Minh Thục à? Có cơ hội gặp nhau một lần.\”
\”Cậu hôm qua gọi cho tôi là đang ở viện?\” Chu Thước lấy điện thoại ra nhìn thoáng qua: \”Thời gian kiểm tra là 6h27, cậu gọi cho tôi là 6h52. Đêm qua Bắc Kinh tuyết lớn, cậu gọi cho tôi vì không có cách nào từ viện về nhà?\”