Lúc nghe được em ấy tự trách mình như thế khiến Thái Anh hơi ngẩn người, uổng công cho nàng suy nghĩ chu đáo từ trước ra sau, cuối cùng lại khiến cho em ấy cảm thấy bản thân mình yếu đuối, là người bệnh. Nàng chưa nghĩ đến vấn đề này, cho nên hôm nay gặp phải khiến nàng hơi lúng túng.
\”Không phải, chị đón không được Grab nên ảnh mới hỏi chị muốn về ké không, chị nhận lời cũng không nghĩ gì nhiều.\”
\”Em hiểu mà.\” Lệ Sa cười buồn, hiểu thì hiểu đó, nhưng buồn thì vẫn buồn. Nếu như là ngày xưa chị sẽ không ngại nhờ cô phóng xe đến đón, nhưng bây giờ đụng phải thứ gì cũng phải kiêng kị, ngay cả chuyện chăn gối của hai người cũng phải hạn chế, lúc nào cũng là một người bệnh, ngay cả trên giường cũng là một người bệnh.
Thái Anh trườn người lên hôn lên má, lên mắt Lệ Sa, từng nụ hôn nho nhỏ cầu hòa. Nàng không biết làm sao để dỗ Lệ Sa nữa, hát cũng hát rồi, hôn cũng hôn rồi, vậy mà em ấy vẫn không đỡ buồn hơn chút nào.
\”Em hiểu nhưng vẫn còn buồn chị đúng không? Lần sau chị sẽ gọi em, chị cần em bảo vệ chị mà…\”
Những lời nói đó an ủi làm sao nổi linh hồn bệnh tật của Lệ Sa, cho dù trốn tránh sự thật như thế nào thì cô cũng là một người bệnh, không cho chị ngày đêm chăm cô cũng đã là may mắn rồi. Cô tự trách tự buồn bản thân mình, ước gì mình có thể mạnh khỏe mà lo cho chị…
Đang nằm thì Lệ Sa có dấu hiệu đứng dậy, Thái Anh thấy vậy bèn cố gắng dùng sức hơn, ghì chặt Lệ Sa không cho đứng lên rời khỏi nàng. Lệ Sa cười nhẹ, nhìn thế nào cũng thấy đang không vui, vậy nên nàng càng không thể buông ra.
\”Em đi vệ sinh…\”
\”Vậy chị đi với em.\”
Để tránh trường hợp Lệ Sa bỏ nàng một mình nên Thái Anh đành biến thành cái bóng lẽo đẽo bên em ấy, em ấy đi vệ sinh thì nàng ngồi trên thành bồn rửa để đợi, em ấy đi vệ sinh xong nàng mới yên tâm cùng em ấy trở về giường. Đã lâu lắm rồi Thái Anh không trở thành cái bóng của Lệ Sa, bây giờ mới là một cái bóng nhỏ bên cạnh em ấy.
Hai người lại im lặng, Thái Anh nghe tiếng hơi thở của em ấy đều đều vang lên. Nàng hơi ngại ngùng cầm lấy bàn tay của em ấy, nhẹ nhàng cho vào bên trong áo ngủ bằng vải mỏng của mình, thường ngày em ấy thích nhất là được nàng cho phép làm những chuyện xấu hổ, nếu nàng dùng cách này dỗ liệu có ổn không?
Lệ Sa rụt tay mình ra, hôn lên trán Thái Anh một cái rồi chúc ngủ ngon.
Lúc này đến lượt Thái Anh hụt hẫng, nàng rơi nước mắt lúc nào không hay, tiếng khóc bị kiềm nén đến độ còn chẳng phát ra tiếng, chỉ có nước mắt rơi nhẹ nhàng. Nàng xoay lưng lại với Lệ Sa, để nước mắt được dịp rơi xuống gối như bão lũ.
Cảm nhận được hơi thở của vợ mình có chút khác thường nên Lệ Sa lật người chị ấy lại xem, hóa ra là khóc đến nước mắt đầy mặt. Cô vội vàng bật đèn ngủ lên, lau đi nước mắt trên má chị, vừa lau vừa hỏi: \”Trời ơi sao chị khóc? Em chọc chị hả?\”
Thái Anh ấm ức khóc còn to hơn, nước mắt vừa được Lệ Sa lau đi lại rơi xuống, lau còn không kịp khô.
\”Em còn không muốn đụng vào người chị… Em chán ghét chị rồi…\”