Cô Giáo Của Tôi (Lichaeng) (Cover) – Vợ ơi, thương chị – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 20 lượt xem
  • 7 tháng trước

Cô Giáo Của Tôi (Lichaeng) (Cover) - Vợ ơi, thương chị

Hôm đó Vân đến thăm Lệ Sa, khi Vân đi vào trong bệnh viện này cô có hơi cảm thấy ghê ghê các bệnh nhân bị bệnh nặng, nhưng khi vào phòng của Lệ Sa thì có cảm giác rất sạch sẽ thơm tho, giống như một căn phòng bình thường chứ không phải phòng bệnh. Khi thấy cô tới, Thái Anh đang ngồi kể chuyện vui cho Lệ Sa nghe cũng im bặt, cô thấy nàng ấy đứng lên khỏi giường định sẽ đi ra ngoài. Nhưng Lệ Sa nắm tay nàng ta lại, nhỏ nhẹ bảo rằng: \”Vợ đi đâu vậy, tại sao lại đi?\”

\”Chị đi cho hai người tiện nói chuyện, chị không nghĩ gì nhiều đâu, chị hứa đó.\”

Có lẽ Lệ Sa thích nàng ta vì nàng ta ngoan ngoãn chăng? Thấy người mình yêu nói chuyện với tình địch của mình còn có thể không làm ầm lên, còn để cho hai người có không gian riêng để trò chuyện, là quá ngốc, hay là vị tha?

\”Ngồi đi, cũng không nói cái gì cần chị tránh đi đâu.\” Vân nói như ra lệnh.

Cô nhìn thấy nàng ta ngồi ở ghế nhựa bên cạnh giường, thấy đang rảnh rỗi nên quyết định đem vở ra ghi chép gì đó. Cô nhìn Lệ Sa, chỉ trong một thời gian ngắn mà em ấy ốm đi thấy rõ, xương cũng lộ ra, mặt cũng hóp lại.

\”Em sao rồi? Có thấy khỏe hơn không?\”

Hình như cô hỏi sai câu, vậy nên nàng ta mới nhìn chăm chú cô như thế. Phải rồi, Lệ Sa có đã chữa đâu mà khỏe, nhìn em ấy cũng không có điểm nào khỏe cả.

\”Em cũng tốt hơn rồi.\” Lệ Sa cười xã giao, tốt lên sao nổi, một ngày cô làm mệt là một ngày Thái Anh cũng chịu lây cùng cô, nhìn chị ấy càng ngày càng bị cô hủy hoại cô càng cảm thấy thương, cô khỏe sao nổi? Tốt lên sao nổi?

Nói chuyện được một lúc thì Lệ Sa bụm miệng ói xuống đất, có lẽ làm nhanh quá cho nên Vân chưa kịp rút chân lên, cho nên dịch ói của Lệ Sa có chút vương lên chân Vân. Cô á lên một tiếng, rút vội cái chân mình lên rồi chỉ mặt Lệ Sa mà mắng: \”Trời ơi em bị bệnh hả? Tự nhiên ói vô chân chị?\”

Thái Anh rất nhanh rút một mớ khăn giấy ra lau giày cho Vân, còn liên tục xin lỗi, xin lỗi. Đó là phản ứng nhanh của nàng, nhưng Lệ Sa lại cảm thấy xót không thôi, mắt cô cũng đỏ hồng lên vì thương vợ mình kham khổ chịu đựng.

\”Thôi em ráng giữ gìn sức khỏe đi, chị về thay giày nha.\” Nói rồi Vân như một cơn lốc xoáy bay ra khỏi phòng.

Trong phòng lúc này chỉ còn người vợ hiền của cô đang cặm cụi lau cho xong bãi nôn của cô, trời lúc này đã là chín giờ đêm, không khí yên ắng đến lạ thường. Sau khi chị lau xong cô mới đưa tay cho chị, chị theo thói quen nắm lấy khuỷu tay của cô, để cô dựa vào người mình để dìu cô đi vệ sinh.

\”Không phải, em chỉ muốn nắm tay chị…\” Lệ Sa cười buồn, từ khi nào cô lại trở thành gánh nặng của chị như thế.

Thái Anh ngẩn người, nụ cười của nàng lộ ra, nhẹ nhàng duyên dáng: \”Tự nhiên lại muốn nắm tay chị?\”

\”Tại vì em nhớ chị.\”

Thái Anh đi đến gần giường của Lệ Sa, cố gắng không chạm vào mớ dây nhợ trên người em ấy mà ôm lấy em ấy vào lòng. Đã lâu rồi nàng thiếu vắng cái ôm của Lệ Sa, tất cả nàng làm cũng chỉ vì một ngày có thể được em ấy ôm vào lòng như ngày xưa, tất cả những sự đấu tranh cũng chỉ vì Lệ Sa, tất cả các lý do cũng chỉ là Lệ Sa.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.