Bên dưới bài post của Thái Anh rất sôi nổi, ngoại trừ bé Hân ghi chữ Fansipan ra thì còn lại là địa bàn của bốn người ở thành phố. Lúc này hình như Lệ Sa vẫn chưa phát hiện ra trong trang cá nhân trống rỗng của Thái Anh đột nhiên có một status thơ thẩn, mọi người trêu nàng, cũng may là zalo không cho người không kết bạn xem comment nên Thái Anh không sợ ba mẹ sẽ biết.
Anh Thư comment: \”Nhớ Lệ Sa thì ghi đại là nhớ Lệ Sa đi em ơi…\”
Phương cũng comment sau: \”Xin phép được cười nửa miệng, hơ hơ hơ.\”
Anh Thư: \”Muốn vả cái mỏ @Phương\”
Trí Tú cũng rôm rả trả lời: \”Bé Lệ Sa qua đèo đâu rồi ta?\”
Màn hình hiển thị một comment mới của Thái Anh: \”@Kim Trân Ni\”
\”Chị nhớ nha!\” Bé Trí Tú dâm đãng trả lời xong liền vứt điện thoại chạy đi bế con, tự nhiên vợ sai đi bế con lại đi hóng thị lung tung, vợ mà phát hiện thế nào cũng không toàn thây!
Lệ Sa đến khi check điện thoại thì mọi người cũng nói với nhau gần cả trăm comment rồi, cô lướt lên đọc lại, thấy chị trả lời rất ít ỏi mà người khác lại nói quá nhiều. Chị Phương và chị Thư có vẻ hơi rảnh nên nhắn rất nhiều, có vẻ chị Trí Tú sau khi được tag chị Trân Ni vào thì không dùng điện thoại nữa, để cho ba người họ múa võ mồm trên mạng với nhau.
\”Chị Trí Tú mới kêu em mà đi đâu mất tiêu rồi?\”
Lệ Sa trả lời lại các comment trên, trong lòng khá là ghim vụ chị ấy nói mình là Lệ Sa qua đèo.
\”Đi bế Triết rồi.\” Chị Trân Ni trả lời.
Chị Trân Ni có vẻ lớn nhưng tâm tình khá là trẻ con, nói chuyện với mọi người rất hợp, nhưng cho dù là hợp mọi người đều nể chị một phần. Lệ Sa có một ngày nghe chị kể lại chuyện xưa, bảo rằng hai người họ gặp nhau là một kì diệu, vậy nên cho dù chị Trân Ni có lớn tuổi hơn vẫn gọi chị Trí Tú bằng chị, coi là chị nhưng lại hành như con đẻ.
\”Có người nhớ em lắm rồi kìa.\” Phương hảo tâm nhắc nhở.
Thái Anh nhẹ nhàng thả một icon duyên dáng mà nàng hay dùng vào 🙂
Câu chuyện của họ, mãi mãi không dứt, nói mãi nói mãi sắp được một ngàn comment.
Buổi lễ khai giảng của trường trung học cơ sở diễn ra cũng khá sơ sài, trang thiết bị ở trường không phải dạng cũ kĩ như xưa, khá tương đồng với trường của thành phố Thái Anh sống, nhưng không khí ở đây khác. Các em đều mặc áo khoác để che cho mình trước cơn gió lạnh, bình thường nếu không có đồng phục các em sẽ mặc mỗi đứa một loại áo khoác, khi đi ngoài trường rất khó để biết được đó là học trò của mình, vậy nên ở xứ lạnh học sinh thường mặc áo lạnh đồng phục như thế này.
Thái Anh ngồi khép nép ở một góc để xem các em trình bày văn nghệ, cái ghế nhựa của nàng cũng khá đơn sơ, chỉ sợ đang ngồi thì ngã ngửa ra sau. Cô giáo viên bên cạnh nhìn lướt từ trên xuống dưới nàng, tuy là ra vẻ thân thiện nhưng Thái Anh lại cảm thấy giả dối: \”Em là người từ đâu đến?\”