Vì trong lòng có việc, Hoắc Thù trầm mặt xuống theo nha hoàn dẫn đường đến Lệ Nghiên viện chỗ Hoắc Nghiên ở
Lệ Nghiên Viện hoa nở tựa gấm, nhưng có lẽ bởi vì chuyện của chủ nhân mà toàn bộ sân viện đều vô cùng quạnh quẽ, bọn hạ nhân khi qua lại cơ hồ không dám thở mạnh, ngay cả bước chân cũng phá lệ nhẹ nhàng uyển chuyển
Nghe nói Hoắc Thù lại đây, đại nha hoàn Vân Cẩm hầu hạ Hoắc Nghiên đã sớm chờ dưới hành lang, khi nhìn thấy Hoắc Thù thật sự tới, vẻ mặt vui mừng khôn xiết, vội tới thỉnh an không ngừng, kích động nói: \”Thất tiểu thư, người có thể tới thật sự quá tốt…\”
Hoắc Thù thấy thần sắc nàng cũng tiều tụy, trong mắt che kín tơ máu, vẻ mặt ưu sầu, liền biết đã lâu không có nghỉ ngơi tốt, trong lòng càng thêm lo lắng
\”Bát muội như thế nào rồi?\” Nàng vừa hỏi vừa đi vào phòng ngủ Hoắc Nghiên
Vân Cẩm nói: \”Tiểu thư không tốt lắm…\” Dứt lời nhìn nàng, muốn nói lại thôi….
Hoắc Thù dời bước chân thật mau, chớp mắt đã tới cửa, liền không để ý đến Vân Cẩm muốn nói lại thôi, ở ngay cửa liền lên tiếng: \”Bát muội, ta đến đây thăm muội\”
Trong phòng vô cùng yên tĩnh, vừa vào cửa đã ngửi được mùi thuốc
Hoắc Thù đi đến trước giường, khi nhìn thấy Hoắc Nghiên nằm trên giường, dù đã chuẩn bị sẵn tâm lý nhưng vẫn lắp bắp kinh hãi như cũ
Trong ấn tượng của Hoắc Thù, Hoắc Nghiên luôn luôn tươi đẹp sảng khoái, là một cô nương hay cười lại rộng rãi, tuy tính tình có chút nóng vội, hành sự thường theo cảm tính, nhưng phần lớn đều không ảnh hưởng đến toàn cục, dưới sự dạy dỗ của Tĩnh An Hầu phu nhân, nàng có một loại thông thấu khó có được
Nàng như đóa hoa nở rộ giữa ngày hè, tươi đẹp xán lạn, tràn đầy sức sống
Nhưng hiện tại cô nương nằm trên giường kia hình dung tiều tụy, môi trắng như không còn giọt máu, tóc đen rối tung xõa hỗn độn trên giường làm làn da nàng trắng đến thảm thương, ảm đạm không ánh sáng, không có một hơi thở nào của thiếu nữ, cả người tựa như con rối, tái nhợt trống rỗng
Lúc này nàng nhắm mắt lại, phảng phất như đang gặp ác mộng gì đó, mí mắt run rẩy, thần sắc thống khổ, cực kỳ không an ổn
Vân Cẩm theo Hoắc Thù đi vào, thấy một cảnh như vậy nhịn không được lại rơi lệ, nhẹ giọng nói: \”Những ngày gần đây, tiểu thư vẫn luôn không nghỉ ngơi được, chỉ cần ngủ liền sẽ như vậy, cực không an ổn\”
Hoắc Thù nghe, không có lên tiếng
Tục ngữ nói, ban ngày nghĩ cái gì ban đêm mơ thấy cái đó, người thì sẽ nằm mộng, do là các sự tình cực kỳ thống khổ vẫn luôn động lại trong lòng, cho dù ngủ mơ vẫn còn nhớ rõ, liền hóa thành mộng
Khi còn nhỏ nàng cũng thường xuyên gặp ác mộng, đều mơ thấy mình bị một đám sói bao vây, từng chút từng chút cắn da thịt nàng thành mảnh nhỏ, cũng có một đoạn thời gian dài nàng không ngủ được. Sau đó hàng đêm bà ngoại ôm nàng ngủ, mới có thể làm nàng thoát ra khỏi ác mộng đó