[Cổ Đại – Edit] Không Phụ Thê Duyên – CHƯƠNG 95 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Cổ Đại – Edit] Không Phụ Thê Duyên - CHƯƠNG 95

Chời quơi, chương này nó dài như thế kỉ lun 😱😱

*** Truyện chỉ đăng tại www.wattpad.com/user/nhamy111***

Đêm xuân mang theo hàn ý thấm lạnh

Hoắc Thù ngồi xếp bằng tựa vào cửa sổ trên giường đất, dựa vào gối dựa đỏ thẫm thêu cá chép hoa cúc, một tay đặt lên song cửa sổ, xuyên qua hai cửa sổ mở rộng, nhìn bầu trời đêm. Hai con tuyết hồ ở bên cạnh nàng, một con làm ổ ở giữa chân nàng, một con dựa vào người nàng co thành một khối ngủ

Một trận gió đêm thổi tới, bên ngoài vang lên một trận âm thanh xôn xao

Nhiếp Ngật đi vào tới, thấy nàng ghé vào cửa sổ nhìn ra bên ngoài, phân phó nha hoàn đi mang một bình hoa nhưỡng lại đây, liền vén trường bào lên ngồi xuống bên cạnh nàng, cùng nàng nhìn ra bên ngoài cửa sổ, liền thấy một gốc đào cổ bên ngoài cửa sổ lay động nhẹ nhàng trong gió đêm

\”Trời muốn mưa\” Nhiếp Ngật nói

Hoắc Thù quay đầu nhìn hắn, tò mò hỏi: \”Thật sao? Huynh làm sao biết?\”

\”Không khí đã trở nên ẩm ướt hơn rồi, vả lại đoạn thời gian này vừa lúc là thời điểm cần tích góp mưa xuân, năm nay hẳn sẽ có một mùa vụ bội thu\” Âm thanh trong sáng của Nhiếp Ngật mang theo vài phần trầm thấp ôn nhu, vô cùng dễ nghe

Hoắc Thù không nghĩ tới hắn sẽ nói ra loại lời này, mưa xuân quý giá như phù sa, nếu thật đúng trời mưa, năm nay xác thật sẽ là năm bội thu

Nha hoàn thật nhanh mang lên một bình bạch ngọc lưu ly, Nhiếp Ngật duỗi tay lấy, đổ ra hai ly hoa nhưỡng

Mùi hoa u nhiên thanh nhã luân chuyển trong không khí mát lạnh, lại có vài phần hương rượu, chất lỏng rót vào trong chén lưu ly bạch ngọc hiện ra màu đỏ nhàn nhạt, thanh triệt trong suốt, giống như ngọc dịch quỳnh tương*

*ngọc dịch quỳnh tương: Quỳnh là ngọc đẹp, còn tương và dịch là cách gọi chất lỏng. Thành ngữ này có nghĩa là \”rượu làm bằng ngọc đẹp.\” Người xưa cho rằng rượu làm từ ngọc ra mà uống thì có thể thành tiên. Quỳnh tương vì thế chỉ loại rượu rất quý

\”Là hương hoa quế\” Hoắc Thù ngửi ngửi, sau đó lại có chút không xác định, \”Nhưng mà màu sắc này…\”

Nhiếp Ngật chỉ cười không nói, cổ vũ nàng: \”Nàng thử xem\”

Đối với mỹ thực các loại, Hoắc thất cô nương luôn luôn khó có thể cự tuyệt, nhìn hắn cười một cái, liền bưng chén rượu lên nhấp một ngụm, ngụm tiếp theo liền uống sạch chất lỏng bên trong chén, sau đó liếm liếm môi, nhìn hắn nói: \”Uống rất ngon, còn có hương hoa hồng nữa\”

Nhiếp Ngật hơi hơi mỉm cười, cũng không nói thứ này hiếm quý giá cả ra sao, trên thị căn bản không thể tìm thấy, chỉ nói: \”Nàng thích là được rồi\”. Tiếp tục rót hoa nhưỡng cho nàng

Hai con hồ ly ngẩng đầu, mắt trông mong nhìn nàng

Hoắc Thù không hề có ý chia sẻ, xoa nhẹ đầu hai con hồ ly một lát, nói: \”Đây là hoa nhưỡng, không chia cho các ngươi\” Nói xong, cười rộ lên như hài tử

Hai con hồ ly hoàn toàn bị hương vị tản ra trong không khí kích thích lòng hiếu kỳ, bám vào tay nàng, nỗ lực thăm dò cái gì đang ở bên trong ly kia. Mặc dù Nhiếp Ngật cũng ngồi bên cạnh uống hoa nhưỡng, nhưng trực giác động vật làm cho hai con hồ ly không dám lỗ mãng nên tất nhiên là không dám đến làm phiền hắn

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.