*** Truyện chỉ đăng tại www.wattpad.com/user/nhamy111***
Từ sau khi hồi kinh, địa điểm Hoắc Thù đến nhiều nhất là Lâm Giang Tiên, đối với nơi này có thể nói là quen cửa quen nẻo, mỗi lần đến đều là vào cùng một gian sương phòng. Hoắc Thù cảm thấy, sương phòng này hẳn là thường ngày không mở cửa, chỉ Nhiếp Ngật mới có thể bước vào, bảo mật được xây dựng vô cùng tốt
Nàng đây là mượn hào quang của Nhiếp Ngật mà
Sau khi Nguyên Võ đẩy cửa ra, Hoắc Thù hướng hắn gật đầu, bước tiếp vào trong
Khi nhìn đến thiếu niên đang đứng trước cửa sổ chờ nàng như thường lệ, Hoắc Thù không biết như thế nào đôi mắt có chút ê ẩm
Bất quá chỉ mới hơn hai tháng không gặp, người này sao giống như lạ lẫm rồi
\”Huynh làm sao mà gầy thành như vậy?\” Nàng buột miệng thốt ra
Nhiếp Ngật cứng đờ, nhìn bộ dạng tiểu cô nương không hề che giấu khổ sở trên mặt, trong nháy mắt trái tim như có thứ gì chạm vào, vừa chua xót vừa mềm mại, phảng phất như những thống khổ, khổ sở, bi thống, thương tâm đều qua đi….những cảm xúc khác đều dường như không quan trọng như vậy nữa
Hắn nhìn nàng trong chốc lát, hơi hơi cười một cái: \”Hẳn là ta đã cao hơn không ít, cho nên thoạt nhìn tương đối gầy\”
Nam tử mười bảy tuổi đúng là thời điểm sẽ cao lên, nhưng mà chỉ ngắn ngủn mấy tháng, chiều cao của hắn hiện tại đã ngang bằng hoàng đế, có thể thấy được mấy tháng nay chiều cao của hắn đã phát triển đáng sợ bao nhiêu. Còn vì sao hắn chỉ so sánh cùng hoàng đế, tự nhiên bởi vì trưởng bối nam thân cận quen thuộc bên cạnh hắn, chỉ có một mình hoàng đế mà thôi
Đây là may mắn, cũng là bất hạnh của hắn
\”Là như vậy sao?\” Mặt Hoắc Thù có chút hồng, cảm thấy biểu hiện của mình chưa đủ rụt rè, \”Vậy về sau huynh cần ăn nhiều một chút\”
Nhiếp Ngật thong dong nhìn nàng cười một cái, duỗi tay mời nàng ngồi xuống
Sau khi Nguyên Võ mang trà bánh tới, Hoắc Thù ngồi đối diện, nhìn hắn như thường châm trà cho nàng, nhịn không được lại đánh giá hắn, phát hiện mấy tháng không gặp, hình dáng gương mặt hắn lại thâm thúy không ít, thật giống như thiếu niên tuấn mỹ bất phàm dần dần biến thành một nam nhân góc cạnh rõ ràng, hơi thở đặc thù thuộc về nam nhân cũng dần trở nên mãnh liệt
Đột nhiên ánh mắt nàng rơi xuống cổ tay của hắn, chằm chằm nhìn trực tiếp nói: \”Huynh bị thương sao?\”
Nhiếp Ngật bất động, phát hiện nơi ánh mắt nàng đang nhìn, nhàn nhạt nói: \”Bị thương ngoài da thôi, không có gì đáng ngại\”
Bị thương ngoài da cũng cần dùng vải băng lại như thế này sao? Hoắc Thù từng đến biên thành, từng nhìn qua chiến tranh, cũng từng trải qua thương vong, biết thói quen của rất nhiều nam nhân, khi bị thương nhỏ, sau khi bôi thuốc, căn bản cũng không cần dùng vải băng lại, càng không cần phải nói loại bị thương ngoài da hoàn toàn không được gọi là thương tích này
Nàng chần chờ, nhịn không được nhỏ giọng hỏi: \”Lần này có phải rất vất vả hay không?\”
\”…. Không có\”