*** Truyện chỉ đăng tại www.wattpad.com/user/nhamy111***
Hoắc Thù ngồi ở một gian sương phòng tại Lâm Giang Tiên, nhìn thiếu niên đối diện, có chút ngượng ngùng
Nàng tuy rằng cũng có đói bụng, nhưng lúc ấy ý của nàng là muốn mời hắn ăn điểm tâm, không phải thứ tốt thì cần phải chia sẻ với người mình thích hay sao! Mà cuối cùng lại bị hắn mang tới bên này ăn, cái này làm nàng có cảm giác mỗi lần gặp mặt hắn, nàng đều không thể thoát khỏi chữ ăn được
Bà ngoại nói cô nương gia cần phải rụt rè, nàng không rụt rè như vậy có khi nào dọa hắn chạy mất hay không?
Ừm, cũng đã định thân rồi, chắc không thể nào đâu!
Lâm Giang Tiên tuy rằng nổi tiếng nhất về trà bánh, nhưng cũng có vài món đồ ăn làm chiêu bài, chỉ là số lượng không nhiều lắm, hơn nữa người bình thường đến đây ăn đủ loại điểm tâm cũng đủ no rồi, cũng sẽ không nghĩ tới ăn cơm uống rượu, nếu muốn ăn cơm vẫn nên đến tửu lâu bên cạnh thì hơn
\”Hôm nay có ngỗng say, cá hấp, vịt nướng, rau thập cẩm, bồ cầu da giòn,…..\” Nhiếp Ngật nghiêm trang đọc thực đơn, sau đó nhìn về phía nàng dò hỏi, \”Đều kêu một ít được không?\”
Đương nhiên được!
Hoắc Thất cô nương rụt rè nói, \”Huynh xem thử\”
Nhiếp Ngật hơi hơi cúi đầu, che lại ý cười bên môi
Nhiếp Ngật duỗi tay kéo dây thừng được bện bằng chỉ năm màu bên cạnh, một trận âm thanh đinh đang đinh đang vang lên, Nguyên Võ mang một cái hộp sơn hồng khắc hoa Lăng Tiêu mang vào, bày ra trên mặt bằn, cầm thực đơn ra ngoài
Nhiếp Ngật mở hộp ra, bên trong có chín ngăn, mỗi một ngăn được bày một loại điểm tâm tinh xảo, rót cho nàng ly trà, làm tư thế thỉnh, âm thanh nhu hòa hỏi, \”Hôm nay tiến cung thuận lợi không?\”
Hoắc Thù nói một tiếng cảm ơn, nâng ly trà lên chậm rãi uống, sau đó nhìn hắn một cái, hỏi: \”Huynh muốn nghe lời nói thật không?\”
Nhiếp Ngật sửng sốt, biểu tình vừa đủ ôn hòa nói: \”Tố Tố, nàng có thể tin tưởng ta\”
Hoắc Thù đỏ mặt, lần đầu tiên cảm thấy nhũ danh của mình dễ nghe như vậy, trái tim cũng như muốn bay lên. Nàng xác thật có thể tin tưởng hắn, hiện tại bọn họ cũng đã định thân, năm nay sau khi nàng cập kê, hôn kỳ của bọn họ liền sẽ được thương nghị, xem chừng cũng nhanh thôi
Nàng lại uống một ngụm trà làm mình trấn định lại, rồi mới nói: \”Kỳ thật cũng không tệ, được ban thưởng một đống đồ, chỉ là thái hậu nương nương thoạt nhìn có chút không nóng không lạnh, An phi nhìn rất tốt với ta nhưng lại giống có chút ý kiến, áy náy lại lớn hơn, nàng cũng không thể làm gì. Tào quý phi rất cảm tạ ta cứu Tam hoàng tử, lại có hơi quá mức nhiệt tình, giống như đang muốn mượn sức ta, chỉ có hoàng hậu nương nương, ta nhìn không hiểu ý nàng, bất quá nàng cũng không có ác ý với ta. Còn có Tứ công chúa, nàng đối với ta cũng thật nhiệt tình, khắp nơi giao hảo\”
Nhiếp Ngật an tĩnh mà nghe, đến khi nàng dứt lời, trong lòng hắn có chút gợn sóng, rất kinh ngạc với nhạy bén của nàng