[Cổ Đại – Edit] Không Phụ Thê Duyên – CHƯƠNG 47 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Cổ Đại – Edit] Không Phụ Thê Duyên - CHƯƠNG 47

*** Truyện chỉ đăng tại www.wattpad.com/search/nhamy111***

Bị, bị phát hiện!

Hoắc Thù kinh ngạc, tay bám vào tường run lên, nhìn thiếu niên không rõ thần sắc ở hồ nước bên kia, thực tự nhiên hướng về hắn nở một nụ cười vô cùng xán lạn

Nếu không phải người cách quá xa, sợ tiếng gào lên sẽ dẫn người khác tới, nàng nghĩ muốn thực tự nhiên nói một tiếng \”thật kỳ diệu a\”

Nhiếp Ngật đứng bên bờ hồ, nhìn cô nương đang ghé vào đầu tường hướng về mình tươi cười xán lạn đến vô tội, ánh mắt sâu thẳm

Hắn nhìn bà tử đứng canh viện cách đó không xa, thủ thế tay làm nàng đừng tới đây quấy rầy, rồi thong thả ung dung đi tới trước tường viện, ngẩng đầu nhìn thiếu nữ trên đầu tường

Ngày mùa thu hiu quạnh, sắc trời ảm đảm, lại vì thiếu nữ trên đầu tường kia tươi cười xán lạn như ánh mặt trời, xua tan khói mù xung quanh, phảng phất như trở về ngày đầu hạ xanh thẳm sáng ngời, đốt sáng màu xám âm trầm trong thiên địa, trở thành màu sắc sáng ngời chói mắt nhất trong không trung,  khiến người khó có thể dời mắt

Khi Hoắc Thù nhìn thấy thân ảnh bà tử canh viện cách đó không xa, nhịn không được rụt rụt đầu tránh bị phát hiện

Cho đến khi thấy thiếu niên kia thật săn sóc mà làm bà tử đi xa một ít, tự nhiên biết hắn đây là vì che giấu cho mình, lập tức tâm tình càng tốt, cười mỉm mỉm nhìn hắn hướng nơi này đi tới

\”Nhiếp thế tử, thật kỳ diệu nha!\” Hoắc Thù nói, ngữ khí tự nhiên không hề có chút quẫn bách nào khi bị người khác phát hiện mình trèo tường

Ngải Thảo canh chừng phía dưới vì nàng vừa lúc nghe câu \”Nhiếp thế tử\”, vẻ mặt lại một lần nữa lộ ra biểu tình bị sét đánh, sau đó ngưng trọng mà suy nghĩ, tiểu thư nhà nàng làm sao biết Vệ Quốc Công thế tử ở nơi này? Lại còn quẹo riêng đến nơi này, trèo tường nhìn hắn, này có thể xem như ở nhà mình lén gặp ngoại nam hay không?

Cô nương khắp kinh thành này, có ai giống bộ dạng này của nàng không? Lén gặp không nói, còn trực tiếp trèo lên tường lén gặp

\”Hoắc cô nương vì sao ở tại nơi này?\” Thần sắc Nhiếp Ngật như thường, giọng nói có nhiều hơn mấy phần ôn hòa

Đầu tiên Hoắc Thù nhìn kỹ hắn, phát hiện trên mặt hắn cũng không có thần sắc khinh bỉ hay chán ghét hành vi này của mình, phảng phất như bình thường bọn họ gặp nhau ở các tình huống thực thích hợp

Điều này làm cho lòng nàng có chút cao hứng, cảm thấy thiếu niên này quả thật biết cách săn sóc người

Nàng xoay chuyển đôi mắt, thản nhiên ghé vào đầu tường, nhìn thiếu niên tuấn mỹ cẩm y đai ngọc phía dưới, cười nói: \”Nếu ta nói ở riêng nơi này chờ huynh, huynh có tin không?\”

Ửng đỏ nhàn nhạt hiện trên mặt thiếu niên, hắn mím môi, không nói gì

Lời này nếu để nữ tử thành niên nói ra, không khỏi có vài phần tùy tiện, nhưng từ một cô nương chưa cập kê dùng ngữ khí nhẹ nhàng sáng ngời như vậy nói ra, tựa như cô nương gia hờn dỗi, mang theo một loại thiên chân thuần túy, cũng sẽ không làm người hiểu sai, ngược lại vì ngữ khí đơn thuần kia, nhịn không được buồn cười

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.