Vào lúc ban đêm, Ngu lão phu nhân đãi gia yến tại phòng khách Tùng Đào Viện
Vì là gia yến, mặc dù nam nữ vẫn ngồi tách bàn, nhưng lại không dựng bình phong ngăn cách. Ngu lão phu nhân ngồi vị trí chủ thượng, nhìn con cháu phía dưới đầy nhà, có tức phụ trưởng tôn mang thai lần nữa, có tức phụ đích thứ tử đang ở cử, còn có ngoại tôn nữ yêu thương nhất bên người, một buổi tối này cười không khép miệng
Lão phu nhân cao hứng, con cháu phía dưới cũng vui vẻ theo
Gia yến tan, Hoắc Thù dìu bà ngoại trở về phòng, lại tự mình hầu hạ bà ngoại nghỉ ngơi rồi mới trở về phòng mình
Lần này không thể cùng tiểu thư đi đến Vân Châu thành, nha hoàn Anh Thảo bởi vì tiểu thư nhà mình trở về mà thập phần kích động, tự mình hầu hạ tiểu thư, một bên dò hỏi Vân Châu thành có chỗ nào chơi tốt
\”Thức ăn ngon, nơi vui chơi cũng nhiều, lần sau rảnh sẽ dẫn người đi một lần\” Hoắc Thù đảm bảo nói
Chờ rửa mặt xong, thấy Ngải Thảo đang thu dọn hòm xiểng, nhớ đến ngọc bội do Nhiếp Ngật tặng kia, Hoắc Thù nhịn không được đặt vào tay sờ sờ, rồi mới lưu luyến không rời giao cho Ngải Thảo
Ngải Thải nhẫn tâm làm lơ tiểu thư nhà mình đang lưu luyến không nỡ, thứ này là vật phẩm có độ nguy hiểm cao, cần phải để trong hòm chứa đồ vật quan trọng khóa lại, vĩnh viễn không cho thấy mặt trời là tốt nhất
Hôm sau khi Hoắc Thù đi thỉnh an bà ngoại, liền thấy các mợ đều ở đây, còn có vài vị biểu ca, tụ tập dưới một mái nhà, cực kỳ náo nhiệt
Ngu lão phu nhân thấy ngoại tôn nữ mặt phấn má đào, tinh thần sảng khoái, liền biết lần này nàng đến Vân Châu thành xác thật là chơi đến vui vẻ như lời nàng kể. Mới đầu Ngu lão phu nhân còn lo lắng vị cô mẫu Hoắc Bình này chịu ảnh hưởng từ nhà mẹ đẻ Tĩnh An Hầu phu của nàng , cho rằng mệnh Hoắc Thù không tốt, đối với nàng có ý kiến, bất quá về sau nghĩ lại tính tình của ngoại tôn nữ, tâm lúc đó mới yên ổn
Hiện giờ nhìn kỹ lại nàng, tâm Ngu lão phu nhân mới hoàn toàn buông lỏng
Lần này để ngoại tôn nữ đi Vân Châu thành mừng sinh thần cô mẫu Hoắc Bình, kỳ thật bà cũng có tâm tư. Cho dù bà không muốn thừa nhận, nhưng ngoại tôn nữ vẫn là người họ Hoắc, là thất cô nương Hoắc gia Tĩnh An Hầu phủ, về sau chung quy vẫn phải có qua lại với người Hoắc gia, thậm chí người Hoắc gia nếu muốn mang nàng về cũng là danh chính ngôn thuận, bà có thể ngăn một lần nhưng cũng không thể cản lần thứ hai
Ngu lão phu nhân không thể không chuẩn bị trước, mặc kệ tương lai ra sao, đầu tiên bà phải để ngoại tôn nữ tiếp xúc với người Hoắc gia trước, làm cho trong lòng nàng có ấn tượng về người Hoắc gia, tóm lại đối với nàng cũng là việc tốt
Hoắc Thù sau khi thỉnh an các vị trưởng bối xong, quay đầu liền thấy Ngu Tòng Liệt đưa mắt ra hiệu với nàng, nàng làm như không nhìn thấy, tiếp tục cùng Ngu Thiến nói những việc mình trải qua tại Vân Châu thành. Ngu Thiến nghe được mùi hay, căn bản liền không chú ý đến vị đường ca bên cạnh đang trừng mắt nhìn các nàng