Bởi vì ngày ấy có chuyện ngoài ý muốn, đồ mua cũng không được nhiều, Vân Cẩm lại phải ra ngoài một chuyến.
Lần này ra ngoài, Vân Cẩm không lại tiếp tục cổ động Hoắc Nghiên ra cửa một chút nữa, chỉ vì ngày đó sau khi trở về, Hoắc Nghiên liền bị bệnh, ở trên giường nằm mấy ngày mới khỏe. Bệnh này kỳ thật phần lớn là tâm bệnh, tâm thần và thể xác đều mệt mỏi, khiến cho thân thể rã rời nên mới trực tiếp bị bệnh.
Vân Cẩm vốn cho rằng bệnh này của tiểu thư đã khá hơn nhiều, nào ngờ sẽ như vậy, nếu biết được, ngày ấy nàng tuyệt đối sẽ không gọi tiểu thư ra cửa. May mắn, bởi vì Hoắc Thù muốn tới Thanh Châu, vì việc này, Hoắc Nghiên ít nhiều cũng tỉnh táo lên, làm Vân Cẩm mới có thể thở phào nhẹ nhõm.
Vân Cẩm lo lắng cho tiểu thư ở tại biệt viện Tiết gia, hơi không chú ý, thiếu chút nữa liền đụng vào người khác, vẫn do đối phương tay mắt lanh lẹ đỡ lấy nàng, nhưng hàng hóa nàng ôm trong ngực lại rơi hết xuống đất.
Bà tử cùng thị vệ đi cùng phía sau nhân chân chạy lên, nhìn chằm chằm người đụng vào Vân Cẩm, nhìn xong mới thấy, hình như là tùy tùng của gia đình giàu có
\”Vân Cẩm cô nương, sao ngươi ở chỗ này?\” Tùy tùng kia kinh hỉ hỏi.
Vân Cẩm ngẩng đầu nhìn lại, thực mau liền nhận ra người này, cũng thập phần cao hứng, cười nói: \”Lâm Tam ca, sao ngươi ở chỗ này?\”
Lâm Tam giúp nàng nhặt đồ rơi trên mặt đất lên, cười nói: \”Ta hôm nay đi cùng chủ tử ra ngoài làm việc. Còn Vân Cẩm cô nương sao ngươi lại ở chỗ này?\”
\”Tới mua một ít đồ thôi.\” Vân Cẩm trả lời xong, nhịn không được hướng mắt nhìn nhìn chung quanh, hỏi: \”Hướng công tử đâu?\”
\”Chủ tử ở bên kia.\”
Vân Cẩm nhìn theo hướng Lâm Tam chỉ, phát hiện nơi hắn chỉ đúng là nhà bán hàng hóa Tây Dương Kỳ Bảo Các kia, không khỏi có chút kinh ngạc. Chờ khi biết được từ chỗ Lâm Tam cửa hàng bán đồ Tây Dương là cửa hàng trên danh nghĩa chủ tử Hướng Thiệu Quân của hắn, không khỏi cảm thấy duyên phận thật đúng là kỳ diệu.
Vân Cẩm phản ứng lại thật nhanh, \”Hộp nhạc ngày đó, có phải do Hướng công tử làm chủ tặng cho chúng ta không?\”
Lâm Tam cười đáp: \”Đúng vậy, ngày đó vừa lúc chủ tử nhà ta cũng ở Kỳ Bảo Các, không ngờ gặp được các người tới đó mua đồ, liền làm chủ bảo chưởng quầy tặng cho các người, thứ này tuy rằng ở nơi của chúng ta thực hiếm lạ, nhưng bên Tây Dương kia lại không phải vật hiếm lạ gì, cũng không quý, vừa vặn tặng tiểu thư các ngươi chơi.\”
Lời này dễ dàng làm Vân Cẩm đánh mất lời kế tiếp muốn nói, nếu cự tuyệt liền có vẻ quá mức không cho mặt mũi. Nhưng mà, Hướng công tử kia, sao lại mang thứ này tặng không cho tiểu thư nhà các nàng vậy?
Trong lòng Vân Cẩm có chút bất an, nhưng nàng lễ nghĩa thập phần đủ, đề nghị tự mình đi cảm ơn chủ tử của Lâm Tam
Lâm Tam chối từ vài câu, liền dẫn nàng đến Kỳ Bảo Các.
Vân Cẩm không phải lần đầu tiên tới Kỳ Bảo Các, nhưng vẫn là lần đầu tiên được mời vào sương phòng trên lầu Kỳ Bảo Các, vào cửa liền thấy một nam nhân thân hình cao lớn ngồi dựa vào ghế thái sư bên cửa sổ uống trà.