Vừa rồi khỏi Tĩnh An Hầu phủ, liền nghe được một trận tiếng vó ngựa lộc cộc. A Cửu ghé vào trước cửa sổ xe, tay nhỏ xốc màn xe lên nhìn ra bên ngoài, đột nhiên nhìn thấy cái gì, vang dội kêu lên: \”Cha!\”
Hoắc Thù đang kéo đuôi trên mũ đầu hổ của bé, nghe tiếng bé gọi, dùng sức kéo.
Thân thể tiểu gia hỏa ngã về phía sau, rồi bị một đôi tay đón lấy, tiếp theo bị bế sang một bên, sau đó bé phát hiện vị trí trước cửa sổ xe đã bị nương chiếm mất
Tiểu A Cửu nóng nảy, vội bám vào người mẫu thân, hai mẹ con ghé đến trước cửa sổ xe ngựa
Nhiếp Ngật cưỡi ngựa lại đây, đi đến không xa, liền nhìn thấy hai mẹ con bên cửa sổ, khóe miệng không khỏi hơi hơi gợi lên.
Tiếp theo, Nhiếp Ngật bỏ ngựa, mang theo một thân đầy khí lạnh chui vào xe ngựa.
\”Cha ~~\” A Cửu gọi ngọt ngào, khi sắp bổ nhào vào ngực cha đã bị Nhiếp Ngật duỗi tay giữ lại
A Cửu thấy cha thế nhưng không ôm mình, ủy khuất rồi, miệng nhỏ hồng nhuận chu lên, nhìn hắn vươn hai cánh tay béo nhỏ, nãi thanh nãi khí kêu: \”Cha, ôm một cái ~~\”
Hoắc Thù nắm đuôi lão hổ trên nón bé, kéo bé vào trong ngực, xoa bóp mặt bé nói: \”Người cha con lạnh, không sợ đông lạnh hư con à.\”
A Cửu vẻ mặt vô tội nhìn mẹ bé, bộ dáng không hiểu
Nhiếp Ngật cởi đấu bồng dính khí lạnh trên người xuống, nhận lò sưởi tay Hoắc Thù đưa qua, rồi mới bế nhi tử qua ôm vào trong ngực, hỏi: \”Hôm nay không có gì việc gì chứ?\”
\”Có thể có chuyện gì chứ? Khá tốt.\” Hoắc Thù cười tủm tỉm nhìn hắn, \”Nhưng thật ra vừa rồi gặp được Linh biểu tỷ, cả người nàng đều sưng lên, trên mặt còn trang điểm rất đáng sợ, giống như yêu tinh luôn, cảm giác như không giống nàng nữa, trước kia Linh biểu tỷ người như tiên, tựa như tiên tử không dính đến khói lửa nhân gian. Rồi sau đó ta mới biết được thì ra là nàng lại mang thai, nàng còn hỏi ta, A Cửu đều lớn như vậy rồi, sao không cho hắn thêm một đệ đệ hay muội muội.\”
Tay Nhiếp Ngật ôm nhi tử khựng lại, giương mắt nhìn nàng, thấy nàng cười đến thực vô tội, giống như đúc vẻ vô tội của A Cửu khi muốn làm chuyện xấu
Hắn ân một tiếng, không tiếp lời nàng
Hoắc Thù thấy thế cũng không giận, quay đầu hỏi nhi tử béo, \”A Cửu, muốn đệ đệ muội muội chơi cùng con không?\”
A Cửu nhìn mẹ, lại nhìn nhìn cha, lắc đầu nói: \”Không!\”
\”Không muốn?\” Hoắc Thù kinh ngạc nhìn bé, không phải tiểu hài tử đều thích có đệ đệ muội muội chơi cùng sao? Ngẫm lại khi nàng còn nhỏ, thường xuyên nhìn bụng các mợ nàng, nói các nàng sinh nhiều biểu đệ biểu muội chơi với nàng đấy. Sao đến lượt nhi tử nhà nàng lại không giống vậy?
A Cửu bĩu môi, ôm cổ cha bé, nói: \”Cha, Cửu! Nương, Cửu!\”
(nhamy111: ý bé nói cha cửu, nương của cửu ấy mà)
Hoắc Thù nhìn bộ dáng tiểu bá đạo của bé, duỗi tay bế bé qua, ôm ôm trong ngực một chút, sau đó lại ném về cho cha bé