Hoắc Thù rốt cuộc cũng đã giải quyết được nghi hoặc trong lòng, tâm tình thập phần vui sướng.
Nàng gọi Giang Vọng đem người canh giữ hắn, liền chạy đến chỗ nữ quyến bên kia xem xét tình hình các nàng, quan tâm nhất chính là An Dương quận chúa đang mang thai, sợ nàng chịu không nổi lăn lộn.
“Tú Tú không có việc gì chứ?” Hoắc Thù lo lắng hỏi, vừa cầm cái đệm hương bồ lại đây, thật cẩn thận đỡ nàng ngồi xuống.
An Dương quận chúa vỗ về bụng, trên mặt có chút mỏi mệt, nói: “Còn khỏe, hài tử trong bụng cũng không có hành người.” Lúc trước bị người bắt đến bên đây, nàng liền tận lực che chở hài tử trong bụng, may mắn chính là, hài tử cũng không có hành nàng.
Bất quá hiện tại đêm đã khuya, thai phụ không thức đêm nổi, An Dương quận chúa hiện tại có chút chịu không nổi, cho nên tinh thần mới có thể kém đi một ít.
Hoắc Thù sờ sờ nàng bụng, cười nói: “Đứa nhỏ này là bé ngoan, về sau nhất định cũng ngoan như A Cửu nhà ta, không nháo người.”
An Dương quận chúa liếc nàng một cái, người này thật là nói cái gì cũng đều có thể nói đến nhi tử của nàng
Tiếp theo, Hoắc Thù đi kiểm tra, phát hiện những người này đều bị trúng mê dược, liền hỏi Giang Vọng có giải dược không
“Các nàng trúng dược không nhiều lắm, nghỉ ngơi một buổi tối là có thể khôi phục lại, cũng không cần giải dược.” Giang Vọng nói, ánh mắt hướng ra ngoài điện nhìn lại, tính toán thời gian.
Hoắc Thù từ ban nãy đã phát hiện, Giang Vọng vẫn luôn chú ý thời gian, trong lòng nàng khẽ động, liền ngồi trong những nữ quyến đó, trấn an các nàng.
“Tổ mẫu cùng ngũ thẩm không có việc gì chứ?” Khi An Dương quận chúa cảm giác tốt hơn, liền thấp giọng hỏi.
“Không có việc gì, các nàng còn ở trong viện, những người kia cũng không có động các nàng.”
Vinh Thân Vương phi vừa chiếu cố nữ nhi, vừa nhìn những tăng nhân bị trói trong đại điện, muốn hỏi Hoắc Thù Hoàng Hậu cùng tiểu hoàng tử hiện tại thế nào, bất quá bí mật khó giữ nếu nhiều người chung quanh biết, nên cũng không hỏi.
“A Thù, con tới nơi này, A Cửu cùng Thế Cẩn đâu?” Ý Ninh trưởng công chúa nôn nóng hỏi.
Hoắc Thù thành thật nói: “Nguyên Võ đã mang A Cửu đến một nơi an toàn đợi, Thế Cẩn thì không biết, con chưa gặp được chàng.”
Nghe được lời này, mày đẹp của Ý Ninh trưởng công chúa giật giật, lo lắng phẫn nộ nôn nóng,…. đều hiện hết trên mặt, không biết làm sao mới tốt bây giờ
Hứa Điềm ngồi bên người mẫu thân, liếc mắt nhìn Hoắc Thù, khi thấy Hoắc Thù nhìn qua, nhanh chóng cúi đầu.
Biểu hiện của Hoắc Thù đêm nay đã dọa đến nàng, đặc biệt là lúc nãy nàng đột nhiên đánh những hòa thượng đó, hung mãnh đáng sợ, hoàn toàn không có bộ dáng quý phụ nhân ưu nhã mỹ lệ của ngày thường. Hứa Điềm đột nhiên cảm thấy, trước kia mình còn có gan lớn lối với Hoắc Thù, mà nàng ngoại trừ uy hiếp mình, chưa từng thật sự ra tay đánh mình, cũng coi như mình may mắn.