Hoắc Thù ngồi trong bóng đêm, ôm hài tử đang ngủ ngon lành trong ngực, lắng nghe động tĩnh bên ngoài
Lúc này đêm đã khuya, bên ngoài không còn tiếng người, chỉ có thể nghe được tiếng côn trùng kêu vang vào ngày chuyển mùa hè ở nơi xa xa, khắp nơi có vẻ càng thêm an tĩnh.
Qua một lát, mùi hương trong không khí rốt cuộc tan đi, Hoắc Thù buông cái khăn vừa rồi che miệng mũi mình xuống, sau đó nhanh chóng kiểm tra tình hình nhi tử béo nhà nàng, thấy hắn ngủ càng ngon, thoạt nhìn không có chuyện gì, trong lòng hoài nghi hương vị vừa rồi là hương của một loại đồ vật.
Suy nghĩ một lát, Hoắc Thù đặt hài tử xuống, lặng yên không một tiếng động xuống giường.
Hoắc Thù tới trước gian ngoài nhìn ra, phát hiện Anh Thảo đêm nay gác đêm ngủ thật sự sâu, gọi mãi không tỉnh, sờ soạng mạch, phát hiện hình như trúng mê dược, quả nhiên hương vị vừa rồi là mê dược.
Hoắc Thù hơi rùng mình, hiểu bên ngoài tất nhiên đã phát sinh chuyện, liền mở cửa đi ra ngoài.
Tối nay không trăng, màn trời một mảnh hắc ám, chỉ có một ít đèn lồng dưới hành lang, nơi nơi không một bóng người, Hoắc Thù ngưng thần cảm giác một lát, cũng không phát hiện tung tích những người khác, các nha hoàn bà tử hầu hạ ở phòng bên cạnh cũng giống Anh Thảo, đều ngủ rất sâu
Khi Hoắc Thù đang cân nhắc rốt cuộc phát sinh chuyện gì, đột nhiên nghe được động tĩnh rất nhỏ, xoay người nhìn lại.
“Phu nhân, là ta.”
Hoắc Thù liền nhìn xuống hành lang, thấy rõ ràng Nguyên Võ từ mái hiên nhảy xuống dưới, trên người hắn mặc y phục dạ hành màu đen, cả người giống như hòa quyện vào bóng đêm
Hoắc Thù híp mắt nhìn hắn.
Nguyên Võ đi tới, túc tay đứng trước mặt nàng
Sau một lúc lâu, Hoắc Thù mới hỏi: “Phát sinh chuyện gì? Thế tử đâu?”
Nguyên Võ nói: “Có người hạ dược vào giếng nước ở hậu viện Tướng Quốc Tự, vừa rồi còn có một trận gió nổi lên, thổi mê dược từ phía đông tới đây. Thuộc hạ không biết thế tử ở nơi nào, thế tử lệnh thuộc hạ chờ ở đây, đêm nay bất luận như thế nào, đều phải bảo vệ tốt phu nhân cùng tiểu chủ tử.”
Hoắc Thù sau khi nghe xong, đồng thời cũng cảm nhận được thị vệ canh giữ ở chung quanh sân so với cảm giác lúc ban ngày cũng không khác lắm, rốt cuộc buông lòng nghi ngờ. “Mê hương này, không có hại với thân thể chứ?”
Nguyên Võ vội nói: “Yên tâm, không có hại với thân thể.”
Hoắc Thù tức khắc an tâm, tiểu mập nhà nàng còn nhỏ, không chịu nổi mấy thứ dược lung tung rối loạn
Nghĩ đến đây, trong lòng Hoắc Thù liền có chút bực bội, cáu giận người phóng ra mê hương
Nàng suy tư một hồi, lại hỏi: “Phía đông…… Là nơi hoàng hậu nương nương cùng Thái Hậu nương nương ở, hoàng hậu nương nương không đáng ngại chứ?”
“Thuộc hạ không biết.” Nguyên Võ thành thật nói, nhiệm vụ đêm nay của hắn là bảo vệ tốt thế tử phu nhân cùng tiểu chủ tử.