[Cổ Đại – Edit] Không Phụ Thê Duyên – CHƯƠNG 162 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Cổ Đại – Edit] Không Phụ Thê Duyên - CHƯƠNG 162

Nhiếp Ngật ngồi cùng Hoắc Thù một lát, liền đi đến chỗ hoàng đế làm việc.

Hoàng đế lúc này đang ngồi ở sương phòng nơi Giang Hoàng Hậu nghỉ ngơi, ôm tiểu nhi tử dạy hắn nói chuyện.

Tiểu hoàng tử là một hài tử hoạt bát hiếu động, được Giang Hoàng Hậu nuôi thật sự chắc nịch, ngoan ngoãn để phụ hoàng dạy một lát, liền ngồi không yên, lắc mông bò xuống gối Khánh Nguyên đế, sau đó duỗi móng vuốt béo bắt trái cây đã cắt xong đặt trong mâm trên bàn, vừa nhìn hoàng đế cười, lộ ra một cái răng nhỏ như hạt gạo.

Khánh Nguyên đế cầm lấy một miếng dưa mật đưa cho hắn, thấy tiểu nhi tử dùng miệng chưa có nhiều răng gặm trái cây, bộ dáng vui sướng, nhịn không được bật cười.

Giang Hoàng Hậu nhìn hai cha con, thấy thần sắc Hoàng Thượng mang theo thích ý, hiển nhiên tâm tình không tồi.

Bất quá, Giang Hoàng Hậu cùng hắn phu thê đã mấy chục năm, từ trước đến nay quan sát tỉ mỉ, không có nhận nhầm hắn khác thường khi bước vào lúc nãy, cảm thấy tâm tình của hắn có lẽ không tồi, nhưng cũng đang vướng bận gì đó

Nhưng mà nàng cũng không hỏi, không khác bình thường lắm, tùy tiện nói với hắn vài câu chuyện phiếm, liền nói đến việc hôm nay nghe được

“Nghe nói trước kia Vân Hải đại sư từng phê mệnh cho Tố Tố, có chuyện này không?” Giang Hoàng Hậu bưng trà nhấp một ngụm, mí mắt rũ xuống, “Ban nãy Hoàng Thượng cùng Vân Hải đại sư luận Phật giảng kinh, có hỏi qua ông ấy không?”

Khánh Nguyên đế lấy khăn lau mặt tiểu hoàng tử, trên mặt lộ ra nụ cười như có như không, nói: “Xác thật có chuyện này, vừa rồi Vân Hải đại sư đã nói qua với trẫm”

Ánh mắt Giang Hoàng Hậu hơi đổi, liếc nhìn hắn một cái, nhìn thấy thần sắc trên mặt hắn, thức thời không hỏi thêm lời phê mệnh năm đó là cái gì.

Mặc kệ lời phê mệnh năm đó là cái gì, thái độ này của hoàng đế đã làm Giang Hoàng Hậu hiểu ra dường như bên trong còn có nội tình, chuyện không nên hỏi, nàng thực thông minh mà không hỏi.

Dù sao, mặc kệ lời phê mệnh kia là tốt hay xấu, nàng biết Hoàng Thượng chưa bao giờ tin thứ này, hắn tôn trọng những cao tăng đắc đạo đó, bất quá chỉ là làm cho thế nhân xem, càng có rất nhiều khinh thường.

Hắn là hoàng đế, còn là một vị hoàng đế anh minh, sao lại bị mấy thứ này đánh động tới

Cho nên, mặc kệ năm đó Vân Hải đại sư phê mệnh gì cho Hoắc Thù, cũng không ảnh hưởng đến Khánh Nguyên đế, hắn vẫn có cái tự tin này

Giang Hoàng Hậu cũng hiểu được đạo lý này, cho nên thái độ nàng đối với Hoắc Thù vẫn như cũ, lúc trước kêu Hoắc Thù lại đây, cũng không có ý thăm dò, mà nàng muốn bày ra thái độ của mình, đồng thời cũng cảnh cáo những người khác.

Sau khi Khánh Nguyên đế cùng Hoàng Hậu và tiểu nhi tử dùng xong cơm tối, mới rời đi.

Trước khi rời đi, hắn nói với Hoàng Hậu: “Hoàng Hậu nàng nghỉ ngơi cho sớm, đêm nay khả năng sẽ có chút loạn, nhưng mà không đáng ngại.”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.