[Cổ Đại – Edit] Không Phụ Thê Duyên – CHƯƠNG 158 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Cổ Đại – Edit] Không Phụ Thê Duyên - CHƯƠNG 158

\”Ta?\” Hoắc Thù trừng lớn đôi mắt nhìn hắn, sau đó lại cúi đầu nhìn ngọc bội, thật sự nhớ không nổi mình đã từng có thứ này.

Làm quý nữ một đại gia tộc, đồ vật trong phòng thậm chí là từng đường kim mũi chỉ đều cần phải ghi chép, nàng cũng nhớ không nổi mình lại có thứ này, nếu nói là đánh rơi, cũng sẽ ghi chép lại trong danh sách, để phòng ngừa người có tâm tư lấy đồ vật của nữ tử hậu trạch tới làm bại hoại mất danh thanh.

Hoắc Thù đối với ngọc bội này thật sự không có chút ấn tượng nào, nhịn không được lại nhìn hắn.

Thần sắc Nhiếp Ngật vô cùng nghiêm túc, thấy nàng nhìn qua, nói: \”Xác thật là của nàng, phải nói…… là của nàng đeo lúc 4 tuổi\”

Hoắc Thù lại a một tiếng, giật mình nhìn hắn.

Ngọc bội này nhìn xác thật giống để tiểu hài tử đeo, nhưng khi nàng 4 tuổi……

Hoắc Thù càng khó hiểu, hỏi: \”Thế Cẩn, ta bị chàng làm cho hồ đồ rồi, đồ vật lúc ta 4 tuổi, sao có thể ở chỗ chàng được? Hơn nữa có thật là của ta không? Chàng xác định?\”

Trong lòng Hoắc Thù buồn bực, nghĩ nát đầu cũng không thể nhớ được khi nàng 4 tuổi đã đánh rơi thứ gì lại bị hắn nhặt được. Trí nhớ tiểu hài tử không tốt, lúc nàng 4 tuổi, khi đó tựa như giả trang như tiểu tử, lúc đó ở Ngu gia, cả ngày đi theo tập võ cùng cữu cữu và các biểu ca, người không biết rõ, còn kêu nàng một tiếng \”Biểu thiếu gia\”, cho đến sau mười tuổi, nàng khôi phục lại nữ trang, lúc này hạ nhân mới kêu nàng lại thành \”Biểu tiểu thư\”.

Cho nên nàng không hiểu mình đến mười bốn tuổi mới trở lại kinh thành, còn hắn vẫn luôn ở kinh thành, đồ vật khi mình còn nhỏ sao lại ở chỗ hắn

Nhiếp Ngật biết nàng thật sự không nhớ rõ, cho dù trong lòng có chuẩn bị, nhưng thấy thần sắc nàng hoàn toàn xa lạ, hắn vẫn rất thất vọng như cũ

\”Tất nhiên là của nàng, ta rất khẳng định.\” Nhiếp Ngật kéo tay nàng, ngón tay nhẹ nhàng ấn vào ngọc bội kia, nhìn chằm chằm mặt nàng, nói: \”Nàng còn nhớ rõ mùa thu năm nàng 4 tuổi, nàng đã từng trải qua việc gì không?\”

Hoắc Thù suy nghĩ một chút, đột nhiên nhớ lại cái gì, sắc mặt đổi đổi, đột nhiên cảm thấy vết sẹo trên lưng mười mấy năm cũng chưa biến mất có chút đau. Tuy nói tiểu hài tử không nhớ dai, nhưng năm đó nàng bị thương quá nghiêm trọng, sợ tới mức người Ngu gia liên can đều thất kinh hồn vía, sau đó thường thường lải nhải đôi ba câu, cho dù nàng có quên, kỳ thật cũng từ miệng trưởng bối đại khái biết được chuyện đã phát sinh năm đó.

\”Ta nghe người ta nói qua, năm ấy Ngũ cữu cữu dẫn các biểu ca đi săn thú, ta mè nheo muốn đi theo Ngũ cữu cữu bọn họ, Ngũ cữu cữu hết cách với ta, liền gạt bà ngoại, lén dẫn ta theo\” Hoắc Thù có chút ngượng ngùng nói, \”Nghe nói lúc ấy ta không ngoan, đúng thời điểm ham chơi, thừa dịp bọn họ bận rộn, ta tự mình một người lén đi vào cánh rừng, nào ngờ sau đó gặp phải bầy sói, bị thương rất thảm…… Nhạ, vết thương năm đó vẫn còn đây, ở ngay trên lưng, rất đau.\”

Hoắc Thù nói xong, có chút không yên tâm nhìn hắn, nói: \”Vết thương rất xấu, chàng không được ghét bỏ a.\”

Thần sắc Nhiếp Ngật vốn có chút nghiêm túc tức khắc biến thành bất đắc dĩ, bảo đảm nói: \”Ta sẽ không ghét bỏ, vết thương này của nàng…… Kỳ thật cũng trách ta, nếu lúc ấy ta không liên lụy nàng…… Nàng cũng sẽ không bị chó sói cắn gây thương tích\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.