Hoắc Như về đến nhà, mới vừa vào cửa liền thấy trượng phu dẫn quả phụ vừa nạp vào phủ năm trước, giờ là Vương di nương đứng ở hành lang ngắm hoa lê đầu mùa xuân
Tức khắc một trận ác khí nghẹn trong ngực không phát ra được, ánh mắt bỗng chốc liền lạnh.
Doãn Đông Lâm nhìn thấy nàng, rốt cuộc có chút không được tự nhiên, bất quá nghĩ đến chuyện nàng làm, thực mau liền nhịn xuống, nhàn nhạt nói: “Đã trở lại?”
Hoắc Như cười lạnh một tiếng, nhìn đến người nam nhân này, cảm thấy nhu tình mật ý trước đây đều là châm chọc.
Nàng thong thả ung dung đi qua, đi vào trước mặt Vương di nương đang đứng sau lưng trượng phu, nhìn chằm chằm đánh giá nàng từ trên xuống dưới. Mặc kệ nhìn như thế nào, đều cảm thấy Vương di nương này bất quá chỉ là một tiểu gia bích ngọc (tui ko hiểu ý gì nên tui để nguyên nhan), hơn nữa cũng đã sinh hai đứa nhỏ, tuổi cũng lớn, rốt cuộc có bản lĩnh gì có thể câu dẫn được đại lão gia phủ công chúa phủ không màng nguy hiểm nguyện ý nuôi nàng thành ngoại thất bên ngoài?
Vương di nương biết nàng lợi hại, bị nàng nhìn, nhịn không được cúi đầu.
Đột nhiên, Hoắc Như đánh qua một cái tát, nửa bên mặt Vương thị tức khắc sưng lên, đau đến mức nàng vừa tức vừa giận, nhịn không được trừng ánh mắt như muốn giết người nhìn Hoắc Như.
“Ngươi làm cái gì?” Doãn Đông Lâm giận dữ hỏi, không nghĩ tới nàng lại đột nhiên đánh người, nhìn đến khuôn mặt trắng nõn của Vương di nương nháy mắt đỏ lên nửa bên, có vài phần đau lòng.
Hoắc Như cười lạnh nói: “Bất quá chỉ là một tiện thiếp, ta thích đánh liền đánh, lão gia đau lòng sao?”
Doãn Đông Lâm bị nàng hỏi đến có chút không được tự nhiên, hắn cũng biết mình dưỡng ngoại thất rốt cuộc rất có lỗi với nàng, cho nên lúc trước tận lực giấu diếm, cũng cho nàng đủ kính trọng. Nhưng nào biết tính tình nàng lớn như vậy, nháo sự tình thành thế này, làm hại hắn bị cách chức, hiện giờ chỉ có thể nhàn phú ở nhà, trong lòng không phải không hậm hực.
Hoắc Như thấy thế, lại là một trận cười lạnh, rốt cuộc hiểu được lời mẫu thân nói trước kia
Nam nhân đều là đức hạnh này, thê không bằng thiếp, thiếp không bằng trộm, trộm không bằng trộm không được. Hiện tại rước quả phụ này về phủ, mỗi ngày đặt dưới mí mắt, mới phát hiện hắn kỳ thật cũng không có tốt đến vậy, nàng đánh tiện nhân này, không phải hắn còn không dám ngăn cản sao?
Vương di nương vừa bị đánh nhìn thấy bộ dáng Doãn Đông Lâm, trong lòng biết nam nhân này sẽ không bác mặt mũi vợ cả che chở nàng. Nàng cúi đầu, che giấu tức giận trong mắt, hiểu rõ mình đã thua một nước cờ, nàng phải sớm nên biết, tốt nhất không nên bước vào cái phủ này, cùng với đòi hỏi danh phận gì đó, còn không bằng ở bên ngoài nắm chắc tâm nam nhân này, nuôi lớn một đôi nhi nữ rồi sau đó đi theo nhi nữ ra ngoài hưởng phúc, cũng không đến mức rơi xuống vũng lầy này
Hoắc Như nhìn bọn họ cười lạnh một tiếng, mang theo một đám nha hoàn bà tử cao ngạo rời đi.
Hai huynh đệ Doãn Trí cùng Doãn Khánh cũng vừa vào cửa, thấy một màn này cũng không biết nói gì cho đúng, chỉ phải tránh đi thật xa