Hoắc Thù đợi trong khoảng hai khắc (30\’), liền thấy Nhiếp Ngật đã trở lại.
\”Tố Tố, chúng ta về nhà thôi\” Nhiếp Ngật đi tới, kéo tay nàng nói, thần sắc phá lệ ôn hòa.
Hoắc Thù đầu tiên nhìn thoáng qua quản gia Tĩnh An Hầu phủ cung cung kính kính đi theo sau hắn qua đây, nhìn hắn cười cười, chưa nói cái gì, cùng hắn rời khỏi không khí đầy bi thống và trầm trọng của Tĩnh An Hầu phủ.
Mặc kệ khi nào, tang lễ đều là một việc đầy áp lực mà bi thương. Sau khi xe ngựa chạy ra khỏi Tĩnh An Hầu phủ, Hoắc Thù nhẹ nhàng thở ra, dựa vào vách xe ngựa, không khỏi cảm thấy có chút mệt.
\”Mệt sao?\” Nhiếp Ngật vừa hỏi, vừa cẩn thận dịch nàng vào trong lòng ngực mình, dường như hắn sợ nàng dựa vào vách xe không thoải mái
Hắn không biết các phụ nhân khác khi mang thai là thế nào, nhưng đã từng nghe nói có rất nhiều phụ nhân khi mang thai rất vất vả, thậm chí không cẩn thận sẽ dẫn tới sinh non, quá trình vô cùng hung hiểm nên không khỏi tự động cẩn thận hơn vài phần.
Hoắc Thù ngáp một cái, nói: \”Đúng là có hơi mệt.\”
Khóc tang là một việc thực sự hành hạ người khác, nàng quỳ một đoạn thời gian, còn khóc theo một lát, không ngờ tới thiếu chút nữa hành hạ đến bụng, hiện tại tuy rằng bụng không có gì khác thường, nhưng vẫn làm nàng cảm giác được mỏi mệt.
Nhiếp Ngật cúi đầu hôn trán nàng chốc lát, ôn nhu nói: \”Nàng cứ nghỉ trước một lát, trở về phủ ta lại gọi nàng.\”
Hoắc Thù cũng không chối từ, ngáp một cái, liền dựa vào hắn nhắm mắt nghỉ ngơi
Nguyên Võ lái xe bên ngoài nghe được bên trong không có âm thanh, liền khống chế tốc độ, để xe ngựa đi càng vững vàng hơn một ít.
Biết được tin thế tử phu nhân có thai, đám thuộc hạ trung thành đi theo bên cạnh thế tử như bọn họ tự nhiên cao hứng, thế tử có hậu, đây là chuyện bọn họ đều muốn nhìn thấy. Chỉ là……
Nghĩ đến lúc trước thế tử ở linh đường làm những chuyện như vậy, Nguyên Võ nhịn không được thở dài.
Từ sau khi thế tử thành thân, hắn cho rằng thế tử đã thay đổi tính tình rất nhiều, rốt cuộc bộ dáng khi thế tử ở cùng thế tử phu nhân thật không giống lừa người, nhìn tựa như một công tử thế gia huân quý bình thường, cùng thê tử cầm sắt hòa minh, vô cùng ân ái
Nhưng hiện tại mới phát hiện, thế tử cũng không hề thay đổi, sự tàn nhẫn từ trong xương cốt kia vẫn tồn tại như cũ, ai chọc đến hắn, hắn vẫn sẽ trả về gấp trăm ngàn lần, cho dù có là cô mẫu của hoàng đế, hắn cũng sẽ không nể mặt
Hôm nay thấy hắn chỉ nhẹ nhàng bâng quơ nhưng đã bức cho hai vị cô nãi nãi kia của Hoắc gia sắc mặt đại biến, liền biết hắn rất để ý chuyện lúc nãy hai vị cô nãi nãi Hoắc gia khiển trách Hoắc Thù, thậm chí là không đồng ý để Hoắc Thù đi nghỉ ngơi. Hai vị cô nãi nãi Hoắc gia kia đừng tưởng rằng thế tử bọn họ làm các nàng mất mặt mũi trước mặt mọi người đã là trả đũa xong, nhưng chuyện vẫn còn dài ở phía sau
Nghĩ đến đây, Nguyên Võ nhịn không được thở dài.
Tính cách thế tử không tốt, thậm chí có thể nói là âm ngoan độc ác từ trong xương cốt, ngày thường cho dù trời quang trăng sáng cũng che giấu không được tàn nhẫn ẩn bên trong hắn, chọc tới người của hắn, trước nay đều không có kết cục tốt.