[Cổ Đại – Edit] Không Phụ Thê Duyên – CHƯƠNG 113 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Cổ Đại – Edit] Không Phụ Thê Duyên - CHƯƠNG 113

Ở bờ biển chơi mấy ngày, hai người mới trở về Ích Châu.

Trên đường trở về, Hoắc thất cô nương vẫn như cũ ngồi trong xe ngựa trở về.

Tuy rằng hành động có chút uổng công, nhưng cũng coi như là có chút ít hành động còn hơn không, nhìn chung cũng không thể để đen càng thêm đen.

Đúng vậy, trong thời gian mấy ngày ngắn ngủn, Hoắc Thù đã bị phơi đen một tầng da, tuy rằng không so được với những nam nhân đó, nhưng nếu ở trong đám cô nương, tuyệt đối là người đen độc nhất vô nhị. Có cô nương khuê các nào có thể đen giống như nàng vậy không? Để người khác vừa thấy chẳng phải sẽ biết không ổn sao?

Nhiếp Ngật cưỡi ngựa đi, đón ánh mặt trời chói chang trên đỉnh đầu, ngẫu nhiên có mấy cụm mây trắng thổi qua, mang đến vài bóng râm mát.

Cảm giác được tầm mắt trong xe ngựa, Nhiếp Ngật thu hồi ánh mắt đang nhìn phía phương xa, quay đầu nhìn lại, liền đối diện với một đôi mắt sau mành tiêu sa, sáng như sao trời, rực rỡ lấp lánh, chỉ nhìn một cái liền có thể nắm bắt vài phần, làm người nhịn không được sinh ra vài phần tò mò, muốn tìm hiểu đến tột cùng.

Ánh mắt Nhiếp Ngật mềm ấm hơn, nhẹ giọng hỏi: \”Tố Tố, sao vậy?\”

Qua một lát, mới nghe được nàng mở miệng nói: \”Thế Cẩn, chàng nói xem, trước khi ta về lại kinh thành, ta đem mình nhốt luôn ở trong phòng thì có thể trắng lại được hay không?\”

Nhiếp Ngật: \”……\”

Ánh mắt Nhiếp Ngật khả nghi nhìn quanh, dư quang khóe mắt vừa lúc nhìn thấy bóng lưng Nguyên Võ ngồi trên lưng ngựa hai vai run rẩy, Hỗ Hưng cũng có một bộ dạng muốn từ trên ngựa ngã xuống dưới, các thị vệ khác biểu tình cũng đều quái dị, hơi hơi nheo lại đôi mắt, mắt phượng lạnh thấu xương.

Mọi người nhanh chóng ngồi thẳng thân thể, mắt nhìn thẳng nhìn phía trước.

Nhiếp Ngật mới vừa lòng thu hồi tầm mắt, nhẹ giọng nói: \”Nàng yên tâm, Ngu lão phu nhân sẽ không mắng nàng, nếu bà mắng nàng, nàng cứ nói do ta làm nàng phơi thành ra như vậy, bổn thế tử không chê!\”

Hoắc Thù nghe xong không chỉ không cao hứng, ngược lại còn vô cùng oán niệm nói: \”Bà ngoại sẽ không tin tưởng lời nói này đâu, bà chỉ nghĩ ta tự mình ham chơi thôi! Ai biểu ta trước kia nói dối không biết ngượng, trong lòng lão nhân gia người ta đã không còn đáng tin rồi\” Dứt lời, lại ủ rũ cụp đuôi cầm tới một cái gương, đối mặt vào gương ngó trái ngó phải.

Vẫn là đen!

Đen thành như vậy, sau khi hồi kinh sao có thể gặp người nha.

Thời điểm ham chơi tuy rằng có lo lắng, nhưng thời gian nào đó chơi đến quá mức hứng thú, còn có một nam nhân chiều nàng khắp nơi ở bên cạnh, phảng phất như bất luận nàng biến thành cái dạng gì, hắn đều không có câu oán hận, làm cho nàng lập tức liền chơi quá trớn, nghĩ rằng phơi đen gì đó, chờ chơi cho đã rồi tính sau

Hiện tại còn chưa có chơi đã nhưng nàng lại có chút hối hận rồi, nhìn đến mình trong gương còn đen hơn cả Nhiếp Ngật, oán niệm của Hoắc thất cô nương đã mọc thành từng cụm.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.