(Chuyển Ver)Kookmin – Có Thai Thì Không Thể Ly Hôn Sao? – 40 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

(Chuyển Ver)Kookmin – Có Thai Thì Không Thể Ly Hôn Sao? - 40

Buổi sáng ngày tổ chức hôn lễ của Ha Sungwoon, Jimin ở trong phòng ngủ rồi rắm không biết nên mặc gì. Cũng không biết có phải gần đây ăn uống ngon miệng quá hay không mà cơ bụng cậu trở nên càng ngày càng mất đi.

Cậu để trần nửa thân trên, lại kéo quần ngủ xuống một chút, soi gương nhìn đi nhìn lại, thật ra cũng không béo, vòng eo thon chắc có hình, chỉ là trên bụng có thêm thịt. Jimin vừa chọn quần áo vừa nghĩ, từ sau khi ăn tết xong bị cảm nên cậu cũng bỏ bê không rèn luyện, hiện tại bụng đã có thêm thịt thừa. Cậu định chờ sau khi hôn lễ của Ha Sungwoon ổn thoả sẽ gọi cậu ta đi rèn luyện thân thể, không thể để bản thân thành lão bụng bia được.

Jimin đang nghĩ ngợi lung tung, bên ngoài liền vang lên tiếng gõ cửa.

Gần đây Jungkook cũng không liên lạc với Jimin, nếu hôm nay không phải đến đây đón Jimin tham gia hôn lễ, cậu còn mong rằng người này sẽ không bao giờ liên lạc nữa.

Jimin tuỳ ý khoác áo ngủ, mở cửa cho Jungkook vào. Jungkook mặc lễ phục màu đen tinh xảo, trong ngực ôm một cái hộp da lớn, không nói một lời, vào phòng.

Kiếp trước Jimin cũng không quá thân thiết với Jungkook, nhưng vẫn là cậu yêu Jeon Jungkook cả đời nên cảm nhận được áp lực không giống bình thường trên người Jeon Jungkook.

Jungkook buông hộp trong tay xuống, đi lại chỉnh vạt áo cho Jimin, mắt thậm trí còn không nhìn cậu, nói không nên lời: \”Em ngồi đợi một lúc, quần áo vẫn còn lạnh.\”

Không đợi Jimin trả lời đã xoay người mở hộp ra, bên trong là một đôi giày da dê màu vàng nhạt, cùng một bộ vest màu xanh thẫm. Phương Bắc mùa này đã sớm không dùng máy sưởi nữa, Jungkook mở điều hoà rồi treo quần áo lên.

Jimin yên tĩnh ngồi một bên nhìn Jungkook đi tới đi lui. Phòng không lớn, nhanh chóng tràn ngập mùi hoa gỗ trên người hắn. Mùi hương này cậu nhớ rõ, trước đây hắn thích mùi hương trưởng thành như này, nhưng hôm nay mùi hương lại lộ ra một chút ngọt.

Nếu Jimin nhớ không nhầm, mùi gõ mun cũng không phải một mùi hương ngọt. Mà mùi hương hôm nay lại mang theo chút vị ca cao ngọt, như đến từ một loại nước hoa khác hoàn toàn khác, tuy rằng đều là mùi đàn hương giống TF nhưng lại không liên quan đến nhau.

Nhiệt độ điều hoà toả ra không ngừng làm độ ấm trong nhà cũng càng ngày càng cao, từng đợt từng đợt hương vị ngọt ngọt nhẹ nhàng bên lại, lướt qua mùi gỗ mun nguyên bản chiếm cứ toàn bộ không gian.

Jungkook lại như không phát hiện ra, giúp Jimin làm thẳng nếp gấp áo sơmi: \”Được rồi, em thay đi.\” Jungkook đưa áo sơmi cho Jimin.

Jimin cũng giả vờ không nhận ra, nhận áo sơmi, thành thạo mặc vào. Cậu muốn hỏi Jungkook xem tại sao sắc mặt hắn lại kém như vậy, nhưng nghĩ lại, cảm thấy bản thân không quản được.

Mãi cho đến khi đến hội trường hôn lễ, Jungkook cũng không nói gì với Jimin, cậu cũng không có gì đặc biệt cần nói với hắn, hai người cứ thế im lặng.

Hôn lễ của Ha Sungwoon tổ chức vào buổi trưa và buổi tối, Jimin với Jungkook tham gia buổi trưa nên phần lớn là người trẻ tuổi, không khí cũng tương đối nhẹ nhàng.

Ha Sungwoon thấy Jimin đi cùng với Jeon Jungkook đến, thở dài nhẹ nhõm, khách khí chào hỏi với hắn, lại như vội bắt lấy tay Jimin nhẹ giọng: \”Sao giờ mới đến?\”

Jimin nhớ rõ kiếp trước Ha Sungwoon sau khi trải qua tan vỡ với mối tình khắc cốt ghi tâm, sau này vẫn không gặp được người thích hợp. Jimin cảm thấy thật may mắn vì kiếp này Ha Sungwoon gặp được Jung Seoyoon, không giống như cậu, dẫm vào vết xe đổ của kiếp trước.

Jimin vuốt tay Ha Sungwoon đầy mồ hôi, biết cậu ta không thong dong bình tĩnh như ngoài mặt, cười đáp: \”Chúc mừng tiểu Tam gia, sau này có người chăm sóc.\”

Trong lòng Ha Sungwoon cảm thấy đã làm khó Jimin nhưng trước mặt Jeon Jungkook cũng không dám nói gì, lôi kéo cậu đến chỗ người thân.

Jungkook thấy Ha Sungwoon lôi kéo tay Jimin, nhìn một chút lại dời đi, cũng không nói gì.

Jimin không nghĩ tới anh trai Park Jihuyng còn đến sớm hơn mình, đang trò chuyện với mọi người. Ha Sungwoon kéo Jimin ngồi cạnh Park Jihuyng, Jungkook cũng ngồi gần Jimin.

Một bàn người này với Jimin phần lớn là người lạ, nhưng ngồi gần Jihuyng, nên cậu có cảm giác an toàn hơn, cũng không để ý xem có ai nữa.

Theo kinh nghiệm trong quá khứ của Jimin, trường hợp này với Jungkook mà nói cũng chỉ là đổi chỗ làm việc, chỉ cần hắn có chút ý tứ gì là người khác không ngừng kéo tới làm quen tạo quan hệ. Jungkook có giác quan nhạy bén của kẻ đi săn, chỉ cần đôi câu là có thể tạo quan hệ có lợi cho bản thân, căn bản sẽ không lãng phí cho những thứ không có lợi phát triển.

\”Anh không cần ngồi cùng tôi, tôi thấy Nam Song-a cũng đến, anh qua đó ngồi đi.\” Chờ đến khi khách khứa ngồi xuống, Jimin khẽ nói với Jungkook: \”Sungwoon sẽ không để ý đâu.\”

Tay Jungkook đặt trên đầu gối hơi nắm lại, giọng nói lại không có cảm xúc: \”Tại sao tôi lại phải ngồi cùng Nam Song-a?\”

Jimin cũng không biết giải thích như thế nào, nhún vai nói: \”Không sao, anh thích ngồi cùng ai cũng được.\”

Park Jihuyng không ngờ nghe thấy câu này, nhẹ nhàng đẩy Jimin: \”Gần đây dạ dày không đau nữa chứ?\”

Vừa nói đến chuyện này, Jimin lại vui vẻ, khoe ra: \”Không, bây giờ em còn có lộc ăn! Em có người bạn, mẹ cậu ta nghe nói dạ dày em không tốt vẫn luôn nấu cho em ăn. Em cảm thấy nếu trực tiếp cho người ta tiền thì không tốt nên đã tặng một con robot quét rác, một cái máy ngâm chân, còn nhờ người mua giúp cẩu kỷ. Anh xem, sau này em phải tặng gì nữa mới tốt? Nếu người khác tặng quà cho mẹ mình, bà ấy sẽ thích gì?\”

Park Jihuyng chỉ hỏi cậu một câu, không ngờ cậu trả lời một tràng nên không biết phải nói gì, ho khan hai tiếng, bất đắc dĩ nói: \”Tặng một cái khăn lụa đỏ đi. Anh thấy các dì đều thích khăn lụa.\”

Jimin bừng tỉnh: \”A, là khăn tơ tằm, mỏng như cánh ve, còn có nhiều màu sắc hoa văn rực rỡ, di du lịch còn có thể dùng phải không?\”

Park Jihuyng mờ mịt gật đầu: \”Chính là nó, em chọn mua đi, chắc là hợp.\”

Jimin liền móc điện thoại ra chọn khăn lụa, giờ lành lại tới.

Người chủ trì vui vẻ chúc phúc vợ chồng mới, sau đó bố cô dâu đem cô dâu giao cho chú rể.

Bố Jung Seoyoon nhìn có dáng vẻ phong độ trí thức, ông trịnh trọng đặt tay cô dâu vào tay Ha Sungwoon, hỏi cậu ta có thể cả đời chăm sóc cô ấy như bảo bối quan trọng nhất hay không?

Viễn cảnh này thật quen thuộc.

\”Jungkook, Jimin sống đến từng này tuổi trong nhà chưa từng để nó chịu một chút tổn thương nào, nó cùng con kết hôn, ta hy vọng nó có thể bình an vui sướng, con làm được không?\” Jimin còn nhớ rõ cha hắn từng hỏi Jungkook như vậy.

Lúc ấy Jungkook trả lời như thế nào?

\”Cha, cha yên tâm đi, con sẽ chăm sóc Jimin thật tốt.\” Jungkook đáp thật trịnh trọng, làm Jimin cảm thấy sinh mệnh này đáng giá giao phó.

Jimin hy vọng có thể chứng kiến khoảnh khắc quan trọng nhất đời người bạn tốt của cậu, nhưng hồi tưởng lại một đoạn thời gian này khiến cậu muốn khóc, bèn đứng dậy nói với Park Jihuyng: \”Em ra ngoài hút thuốc.\”

Paark Jihuyng trừng mắt liếc một cái: \”Em biết hút thuốc?\”

Jimin tươi cười: \”Không biết, trêu anh thôi.\”

Jimin vừa đi, ánh mắt Jungkook vẫn luôn dõi theo bóng lưng cậu đến tận chỗ rẽ, mới thu hồi.

Chờ đến khi hôn lẽ kết thúc, Jungkook định đứng dậy lại bị Park Jihuyng kéo lại: \”Cậu ra ngoài nói chuyện với tôi một chút.\”

Jungkook không phản kháng, đi theo Park Jihuyng ra ngoài.

\”Jimin nói với tôi, nó muốn ly hôn với cậu, tại sao đến giờ hai người vẫn chưa ly hôn? Chuyện như thế nào?\” Tính tình Paark Jihuyng thẳng thắn không giống Jimin, cho dù Jungkook có là Thiên vương lão tử người làm anh này cũng không quan tâm.

Jungkook bình thường lạnh lùng bức người, lại hơi rũ mắt, thái độ mơ hồ: \”Tôi không muốn ly hôn với Jimin.\”

Jihuyng không muốn cãi nhau với hắn, công tư phân minh nói: \”Jimin nói nó không yêu cậu, cũng không có tình cảm với cậu. Park gia nhà tôi cũng không cần cái gì của cậu, cậu không cần lo lắng. Nên ly hôn thì ly hôn, Jimin không liên quan đến cậu nữa.\”

Không hổ là anh trai Park Jimin, hai ba câu đã nói hết tâm tư của Jimin với Jungkook.

Park Jihuyng không đợi Jungkook trả lời, tiếp tục nói: \”Jimin chưa bao giờ trách móc cậu một câu nào với tôi, nhưng tôi biết nó ở bên cậu cũng không vui vẻ gì. Lúc trước tôi cảm thấy, trèo cao té một chút cũng không sao. Tôi cũng biết có kiểu người tự lừa mình, giả vờ vui vẻ cũng là vui vẻ, chỉ cần nó không thiệt thòi, tôi đều tuỳ theo ý nó. Nhưng hiện tại thì khác, nó không thích cậu nữa. Tôi cũng biết cậu đối với nó cũng là lừa mình dối người. Jeon gia giàu có, gia đình tôi lại bình thường, từ lâu tôi đã biết chuyện hai người sẽ không thể thành. Nhưng Jimin thích cậu, liều mạng muốn ở bên cậu. Bây giờ nó nghĩ thông suốt rồi, tôi thấy chuyện này với Jeon thiếu cậu cũng không phải chuyện xấu. Mà nơi nào chẳng có hoa thơm, Jeon thiếu có tiền, có thế không thiếu…..\”

\”Là tôi cần em ấy.\” Jungkook ngắt lời Park Jihuyng, nâng mắt, đè nén âm thanh rất thấp, như sợ người khác nghe thấy, cắn răng nói: \”Tôi cần em ấy. Tôi tuyệt đối không, không thể mất đi em ấy.\”

Park Jihuyng sửng sốt, anh đã nói ra những lời tàn nhẫn nhất có thể, vốn dĩ còn chờ mong Jeon Jungkook uy hiếp mình, lấy thế lực Jeon gia áp bức mình, nhưng không nghĩ tới Jeon Jungkook bướng bỉnh nhìn mình như vậy. Như là muốn đánh cược số mệnh của hắn với Park Jihuyng, kiên cường nhưng lại ẩn một tia tuyệt vọng.

Park Jihuyng trầm ngâm một lúc, nói: \”…. Jeon thiếu, tôi chỉ hy vọng Jimin hạnh phúc. Lời nói của cậu tôi chọn tin tưởng, cũng nguyện ý tin tưởng cậu. Nhưng tôi biết con người luôn tìm kiếm cái mới lạ, người có tiền càng không ngoại lệ. Tôi miễn cưỡng cũng có thể coi như anh trai cậu, tôi khuyên cậu ngàn vạn lần đừng lấy Jimin ra làm thí nghiệm. Tôi không có phép bất cứ ai làm tổn thương nó, nếu nó có chuyện gì, dù phải dùng cả tính mạng tôi cũng đánh đổi, cậu hiểu không?\” Giọng Jihuyng ngày càng lạnh, mang theo cường thế.

\”Tôi hiểu.\” Giọng Jungkook tuy rằng nhẹ nhưng lại rất kiên định, giống như hắn từng nhìn thấy Park Jihuyng liều mạng vì Paark Jimin.

🎶🎶🎶🎶🎶🎶🎶

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.