Khoá bên trong chuyển động, cửa tủ kêu hai tiếng bật mở. Cảnh sát cũng không chần chờ, nắm tay chuẩn bị kéo cửa tủ.
\”Xin chờ một lát.\” Jeon Jungkook lần đầu nghe thấy giọng của chính mình, giọng nói giống như lâu lắm không phát ra âm thanh, khàn khàn khô khốc, mỗi một chữ đều như ma sát qua cát sỏi.
Jeon Jungkook có chút kinh ngạc, vòng tới đối diện, nhìn thẳng vào chính mình trong mộng. Hắn hình như hơi gầy một chút, không rõ ràng lắm, đôi mắt rũ xuống, nhìn không ra cảm xúc. Chỉ có chút bất thường duy nhất là bờ môi quá đỏ, cứ như là mỗi một lớp da mới mọc ra đều bị hắn bóc mất, nhìn thoáng qua môi kia có vẻ thần sắc hắn không tồi, nhưng nhìn kỹ lại mới thấy giữa môi chảy máu.
Jeon Jungkook chỉ nhìn nhìn, cảm thấy bi thương giống như nước lũ ập xuống, làm hắn không có chỗ nào che giấu, thật sự muốn quên đi đây chỉ là một giấc mộng.
\”Mong đồng chí cảnh sát ra ngoài chờ tôi một lát, tôi….\” người trẻ tuổi hít một hơi, nói với cảnh sát: \”Tôi cần một chút thời gian.\”
Cảnh sát nhìn đồng hồ nói: \”Người nhà có 15 phút cáo biệt, tôi chờ ở bên ngoài.\”
Sau khi cảnh sát ra ngoài, Jeon Jugnkook thấy mình chỉ lẳng lặng đứng trước cửa tủ, tay vài lần đặt trước then cửa lại buông xuống. Hắn đỡ cửa tủ, không biết lãng phí bao lâu lần 15 phút.
Một người, một giấc mộng, cứ như vậy lẳng lặng đối lập.
Hắn giữ cửa kéo ra, lộ ra một chút vải trắng bên trong, hắn nhẹ nhàng như là sợ quấy nhiễu giấc ngủ của người bên trong. Jeon Jungkook đột nhiên không dám nhìn, hắn muốn tỉnh lại, không muốn biết đáp án nữa. Nhưng hắn lùi về phía sau nửa bước, lại như bị cái gì vô hình ngăn cản, lui không thể lui.
Tủ kéo ra một chút, bên trong bày ra hình người thất hồn lạc phách, người nằm bên trong cực kỳ thon gầy, vậy mà ở bụng lại phồng lên, nhìn thế nào cũng tàn nhẫn đến buồn cười.
\”Jimin.\” Jeoon Jungkook nghe thấy mình mở miệng, trong lòng như gõ lên một tiếng chuông tang, tiếng chuông che trời đinh tai nhức óc, dường như muốn đem hắn bẻ gãy.
\”Không phải.\” Jeon Jungkook cự tuyệt.
Hắn muốn xoay người rời đi, nhưng lại không rời được ánh mắt, chỉ có thể trơ mắt nhìn hình bóng kia kia. Âm dương cách trở.
Jeon Jungkook về nước không lâu, cũng từng nghe qua người khác hình dung đau khổ như \”Chiên trong chảo dầu\”, nhưng từ trước đến giờ hắn không hiểu, con người cũng không phải chó mèo lợn gà, thế giới này làm gì có đau khổ như vậy?
Chính là khi Jeon Jungkook trước khi đi vào giấc ngủ trong đầu còn lặp đi lặp lại hình ảnh khuôn mặt thanh tú sau cánh tủ kia, hắn cảm thấy như có một gáo nito lỏng tưới vào tim. Lúc đầu hắn cho rằng loại đau nhức này chỉ hơi nóng bỏng, thẳng đến khi chất lỏng kia cùng máu sôi trào, bốc hơi, chỉ để lại cơ bắp lạnh băng, đến mức quên cả co rút.
Hắn không thể xác định đây là cảm giác của chính mình, hay là trong mơ?
Trong mơ, hắn thấy mình vươn tay, như là muốn vuốt ve gương mặt tái nhợt đang ngủ mang theo hoảng sợ cùng thống khổ kia. Hắn cưỡng bách chính mình cúi đầu nhìn Park Jimin, lạnh người tuyệt vọng, lại thấy một sợi hấp tấp thoải mái.
\”Thật sự thất vọng về tôi, phải không?\” Trên người tựa hồ không rét mà lạnh, tự mình lẩm bẩm: \” Yêu tôi lâu như vậy, thật sự vất vả phải không?\”
Chỉ là người nằm bên trong kia không thể đáp lại hắn. Trong phòng chỉ có quầy đông lạnh phát ra tiếng nổ nặng nề.
\”Tôi.\” Jeon Jungkook dừng một chút, yết hầu sắc bén lăn lộn, \”Jimin, em vì tôi làm những gì, tôi đều biết. Em ở trong mưa chờ tôi, em…. lén vì tôi tổ chức sinh nhật, em dành dụm tiền mua giày cho tôi, tôi đều biết. Giày hôm nay tôi đi là do em mua, tôi rất thích, tôi không nỡ mang, tôi không ghét bỏ nó. Còn có con của chúng ta, tôi cũng muốn.\”
Hắn đặt tay lên cái bụng nhô lên kia: \”Tôi còn chưa sờ qua nó, tôi thực sự thích nó, tôi yêu nó, chỉ là tôi không thể nói. Tôi không thể nói, Jimin, tôi không thể, không thể yêu ai, tôi không được phép,….\”hắn nắm chặt tấm vải trắng, trên tay nổi đầy gân xanh: \”Em là bảo bối trong lòng tôi trân quý nhất. Tôi nỗ lực không để ý tới em, làm như không thấy em yêu tôi, như vậy người khác cũng sẽ không thấy. Tôi cho rằng có thể bảo vệ em, nhưng hoá ra lại là tôi đang trốn tránh sao?\” Hắn gần như si mê sờ sờ gương mặt thương nhớ ngày đêm kia: \”Tất cả là do tôi sai, tôi không bảo vệ tốt cho em.\”
Jeon Jungkook quỳ gối trên mặt đất, cúi người ôm thi thể lạnh lẽo vào lông ngực: \”Jimin, nếu cho tôi có một cơ hội nữa, tôi nhất định không để em một mình, chẳng sợ phải đối địch với cả thế giới, tôi cũng không rời xa em. Em đừng rời bỏ tôi, được không? Em đừng rời đi có được không?\” Hắn dán mặt trên lồng ngực không còn phập phồng hơi thở, thanh âm nghẹn ngào: \”Tôi yêu em, Jimin, tôi mãi mãi yêu em.\”
Jeon Jungkook từ trong mơ giãy giụa tỉnh lại, cả người đã đầy mồ hôi. Hắn nghiêng ngả lảo đảo vọt vào phòng rửa mặt, chuyển vòi sen sang nước lạnh nhất. Tuy điều hoà trong nhà mở không thấp, nhưng bọt nước lạnh băng tuỳ ý chạm vào da thịt vẫn khiến hắn run rẩy.