Quang Hùng mơ một giấc mơ.
Trong mơ, cậu muốn tỏ tình với Đăng Dương, nhưng Đăng Dương không tăng ca thì cũng là đi công tác, bọn họ mãi không thể gặp nhau.
Vất vả lắm mới gặp được thì Đăng Dương lại mệt mỏi, về đến nhà đã ngã đầu ngủ mất.
Quang Hùng ngồi chờ trong phòng khách, chờ Đăng Dương nghỉ ngơi đầy đủ rồi cậu sẽ tỏ tình với anh.
Kết quả chờ đến chờ đi kim đồng hồ lại không nhúc nhích, cậu lo lắng không biết phải làm sao, không biết bây giờ là mấy giờ, liệu Đăng Dương đã nghỉ ngơi đủ chưa.
Cậu lên lầu mở cửa phòng đi vào lại chợt phát hiện trên giường trống trơn không thấy Đăng Dương đâu, ngay cả chăn cũng lạnh.
Cậu gấp muốn chết, vội vàng chạy ra ngoài tìm Đăng Dương, nhưng mọi người hoặc là không biết Đăng Dương hoặc là nói cho cậu không có người nào tên này cả, cậu lo lắng đến mức không biết phải làm sao.
Cuối cùng cậu nhìn thấy Đăng Dương trên một màn hình khổng lồ ngoài trời của một tòa nhà, Đăng Dương mặc âu phục mang giày da, anh đang ở một buổi lễ trao giải được truyền hình trực tiếp.
Quang Hùng ngẩng đầu lên, mọi người xung quanh cũng ngẩng đầu lên, tất cả mọi người đều đang nhìn.
Bỗng nhiên, trong đám người có người hét: \”Đăng Dương! Em thích anh!\”
Tất cả mọi người cũng bắt đầu hét lên \”Đăng Dương, em thích anh.\”
Quang Hùng vội muốn chết, đây là lời cậu muốn nói mà, đừng có cướp lời của cậu!
Cảnh tượng lại đột nhiên thay đổi trở thành Lộc Sơn, Đăng Dương được đồng nghiệp vây quanh bước ra khỏi thang máy.
Quang Hùng vội vàng hét lên: \”Đăng Dương, em thích anh!\”
Đăng Dương đi ngang qua cậu như thể không nghe thấy không nhìn thấy.
Quang Hùng lại muốn hét lên: \”Đăng Dương!\”
Có người túm chặt lấy cậu nói: \”Vô dụng thôi, trong lòng sếp Trần của chúng ta chỉ có sự nghiệp, ai thổ lộ với anh ấy anh ấy cũng sẽ không nghe thấy.\”
Quang Hùng thầm nghĩ nhưng tôi thì khác, tôi là bạn đời của Đăng Dương, là người Đăng Dương thích.
Sao Đăng Dương lại không nghe thấy giọng cậu được?
Đăng Dương!
Đăng Dương!
Đăng Dương!
Là em đây!
Em là Quang Hùng!
Em thích anh!
Quang Hùng sốt ruột đến mức thút thít, một lúc sau thì tỉnh mộng.
Cậu mở mắt ra, trần nhà lạ lẫm, cậu đang ngủ ở khách sạn.
Quang Hùng tỉnh tỉnh mơ mơ không biết mình đang ở nơi nào.
Xoay người lại, bên cạnh trống không, cảm nhận một lúc thì biết mình đang trần truồng, trong phòng tắm bên cạnh truyền đến tiếng nước chảy yếu ớt.