Với đáp án \”Cậu thích Đăng Dương\” thì tất cả các loại \”khác thường\” đều được giải thích.
Cậu thích Đăng Dương, nhìn thấy Đăng Dương xảy ra chuyện cậu sẽ lo lắng đến mức mặc gió mặc mưa, mặc cho cả người đẫm nước cũng đứng ở bên đường đón xe xin giúp đỡ.
Cậu thích Đăng Dương, cho nên lúc ở bệnh viện biết Đăng Dương không chịu nghỉ ngơi đã còn gọi điện cho cậu, trong lòng cậu quýnh quáng lớn tiếng với Đăng Dương.
Cậu thích Đăng Dương, cho nên khi thấy Đăng Dương tỉnh lại, chân bị bó thành đòn bánh tét không biết phải đau đớn thế nào, cậu đau lòng còn hơn cả Đăng Dương nên đã bật khóc.
Cậu thích Đăng Dương, cho nên khi đối mặt với người xa lạ giúp đỡ mình, trong lòng cậu tràn đầy cảm kích, thậm chí còn muốn dùng tiền tài để bày tỏ lòng biết ơn.
Cậu thích Đăng Dương, cho nên từ sau khi từ đảo trở về cậu đã thể hiện bản thân một cách đầy cương quyết, sợ rằng mình không chăm lo tốt cho Đăng Dương về mọi mặt để anh dưỡng thương.
Cậu thích Đăng Dương, cho nên rõ ràng không tin mấy chuyện như thờ cúng nhưng lại đến chùa quỳ lạy, còn \’thỉnh\’ một mặt dây chuyền cầu bình an về nhà, bắt Đăng Dương ngày nào cũng phải đeo.
Cậu thích Đăng Dương, cho nên lúc không được gặp Đăng Dương, cậu ở nhà nhàn rỗi sẽ trở thành một chuyện rất nhàm chán.
Cậu thích Đăng Dương, cho nên muốn nấu đồ ăn ngon cho Đăng Dương, muốn đến công ty ở cùng Đăng Dương, muốn Đăng Dương tan tầm về nhà sớm.
Cậu thích Đăng Dương, vì vậy ngày kỷ niệm kết hôn không chỉ còn là một ngày cần cảm giác nghi thức, mà còn trở thành thời cơ cậu muốn biểu đạt tâm ý của minh.
Cậu thích Đăng Dương.
\”Hửm?\”
Tối đó ở nhà, Đăng Dương đang ngồi trên sô pha lướt điện thoại, khi nhận thấy Quang Hùng vẫn luôn nhìn mình, Đăng Dương nghi hoặc quay qua.
Quang Hùng hoàn hồn, con tim đập thình thịch nhanh hai nhịp.
Theo sát đó, là đỏ mặt.
Thấy vậy, Đăng Dương để điện thoại xuống, kéo người lại gần ôm vào trong lòng, cúi đầu hôn, vừa nhìn gương mặt đỏ ửng của Quang Hùng vừa hỏi: \”Sao đây?\”
\”Không có gì.\”
Quang Hùng rúc trong lòng Đăng Dương, nhắm hai mắt lại, cảm nhận nhịp tim rộn ràng không kìm được vui sướng.
Ngoài ra, còn là ngọt ngào vô tận và thỏa mãn không gì sánh nổi.
Mà những tình cảm này, có lẽ trước đây cậu không để ý, hoặc có lẽ quá mơ hồ nên không phát hiện, nhưng bây giờ mây tan trăng sáng, Quang Hùng đã biết cậu rất thích Đăng Dương.
Quang Hùng chui mình vào trong vòng tay của Đăng Dương, càng ôm càng chặt, càng thân mật hơn.
Cậu vừa ôm vừa nói: \”Đăng Dương.\”
Đăng Dương đưa tay vuốt ve đầu vai của Quang Hùng, \”Ừm\”, lại cúi đầu thơm lên mái tóc của Quang Hùng.
Quang Hùng: \”Je t\’aime.\”