[Chuyển Ver][Domicmasterd] Nhóc Lười Kết Hôn – 53. Cậu thích Đăng Dương. – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Chuyển Ver][Domicmasterd] Nhóc Lười Kết Hôn - 53. Cậu thích Đăng Dương.

Ý nghĩ này thật sự đã có từ lúc còn ở bệnh viện trên đảo, khi vị đại ca hảo tâm kia đến thăm bệnh, trong lúc vô tình vị ấy nói câu \”Đây chắc chắn là tình yêu đích thực\”, Đăng Dương đã nghĩ đến.

Nhưng Đăng Dương của khi đó đã nghĩ: Nếu Quang Hùng không yêu anh thì sẽ không quan tâm đến anh sao? Trong hoàn cảnh đó, chắc chắn Quang Hùng cũng sẽ lo lắng.

Bây giờ ý nghĩ này lại nảy ra, vì trong mắt Đăng Dương, trong khoảng thời gian này, biểu hiện của Quang Hùng về mọi mặt rất không giống trước kia.

Đăng Dương cũng nghĩ, chẳng lẽ là vì anh gãy chân? Lần này nghiêm trọng nên Quang Hùng mới không bình tĩnh được như trước?

Đăng Dương nghĩ đi nghĩ lại những chuyện này trong lòng, nhưng vẫn không có kết quả.

Anh nghĩ, có lẽ khi chân anh khỏi rồi, Quang Hùng đã hoàn toàn yên tâm thì sẽ trở lại trạng thái ban đầu?

Hè đi thu đến, chân của Đăng Dương cuối cùng cũng hoàn toàn lành lặn.

Trong phòng khám bác sĩ, Đăng Dương giậm giậm cái chân đã tĩnh dưỡng hết mấy tháng, anh ngước mắt, thấy Quang Hùng thở nhẹ ra một hơi, có vẻ cuối cùng cũng yên tâm.

Đi ra khỏi bệnh viện, Đăng Dương ôm vai Quang Hùng: \”Không sao rồi, bây giờ yên tâm chưa?\”

Quang Hùng đáp lại: \”Ừm, xong rồi lại tiếp tục mặc gió mặc mưa chạy tới công trường.\”

Đăng Dương: Hửm?

Giọng điệu này…

Quang Hùng đi đằng trước.

Đăng Dương ngừng lại rồi đuổi theo: \”Quang Hùng.\”

Quang Hùng: \”Anh đến công ty đi, em có hẹn với Bảo Khang.\”

Đăng Dương thầm nghĩ chân anh đã lành rồi mà, sao anh vẫn có cảm giác Quang Hùng vẫn chưa trở lại bình thường nhỉ?

Chùa.

Bảo Khang quỳ gối trước tượng, cung kính dập đầu cầu nguyện rồi đứng dậy, cậu chàng có cảm giác đệm lót kế bên dường như cũng có người quỳ xuống, cậu chàng vô thức quay qua nhìn.

Không nhìn thì thôi, nhìn rồi là giật thon thót: Người quỳ xuống vậy mà lại là Quang Hùng theo chủ nghĩa duy vật hằng năm chỉ đi theo đến đây để cậu chàng thờ phụng Bồ  Tát.

Giờ phút này Quang Hùng chẳng những quỳ mà còn chắp tay trước ngực, lẩm bẩm lầm bầm như có như không.

Bảo Khang căng tai nghe được Quang Hùng nói: \”Phù hộ cho chồng con bình an khỏe mạnh, sống lâu trăm tuổi.\”

Bảo Khang: \”…\”

Hai người đi ra khỏi chùa, Bảo Khang buồn bực: \”Ông đổi tính bắt đầu tin từ khi nào vậy?\”

Vẻ mặt của Quang Hùng vẫn trầm ngâm suy nghĩ, như thể không nghe câu hỏi của Bảo Khang.

Bảo Khang: \”Này!\”

Quang Hùng hoàn hồn, quay qua: \”Ở đây có bán vòng chuỗi đã được khai quang cầu bình an không?\”

Bảo Khang: \”Bán cái gì mà bán? Cái đó gọi là \’thỉnh\’.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.