Gì?
Đăng Dương không hiểu.
Từ đầu đến cuối Quang Hùng chỉ nhìn Đăng Dương chăm chú, rồi tiến tới ôm anh.
Đăng Dương khoác tay sau lưng Quang Hùng, dịu giọng hỏi: \”Hôm nay sao vậy?\”
Đăng Dương giơ một tay lên nhìn đồng hồ, một tay vỗ về Quang Hùng, dỗ: \”Ăn cơm nào.\”
\”Trong nhà có gì ăn không? Không có chúng ta ra ngoài ăn.\”
Quang Hùng ôm dính lấy Đăng Dương, đặt cằm lên vai anh, \”Không đói, không ăn.\”
Đăng Dương hầu như chưa từng thấy bạn đời của mình dính người thế này, anh vừa hưởng thụ vừa không khỏi cười hỏi lại: \”Hôm nay sao thế?\”
Rồi cưng chiều gọi biệt danh của Quang Hùng: \”Bé lười?\”
Quang Hùng nằm lên vai Đăng Dương: \”Bé lười hỏi sếp Trần chút chuyện.\”
Đăng Dương ôm người trong lòng: \”Ừm, em hỏi đi.\”
Lúc này Quang Hùng mới thẳng người dậy, nhìn Đăng Dương, suy nghĩ rồi nói: \”Em nhớ lúc trước anh có từng nói với em, mấy năm trước khi anh hợp tác làm dự án Gemini với công ty Pháp, vì không có tiền nên mời một phiên dịch gà mờ về.\”
Đăng Dương nghe xong gật đầu, tự hỏi tại sao lại nói đến chuyện này.
Quang Hùng bám sát lấy: \”Phiên dịch gà mờ kia, anh còn ấn tượng không?\”
Đăng Dương suy nghĩ: \”Vẫn còn, sao vậy?\”
Quang Hùng: \”Anh cảm thấy người ta thế nào?\”
Thế nào?
Đăng Dương buồn bực, sao Quang Hùng lại hỏi phiên dịch kia?
Đăng Dương trả lời chung chung: \”Cũng được.\”
Cái gì gọi là cũng được.
Quang Hùng dẫn dắt: \”Cụ thể chút.\”
Cụ thể?
Đăng Dương vẫn không rõ lý do.
Nhưng anh nghĩ Quang Hùng học tiếng Pháp, phiên dịch kia cũng là dịch tiếng Pháp, lúc sáng Quang Hùng lại tình cờ thấy tài liệu về dự án tháp đôi Gemini nên có lẽ là tò mò về đồng nghiệp?
Đăng Dương nói chầm chậm: \”Lúc đó công ty tiếp quản dự án tháp đôi, ban đầu chỉ nhận làm thiết kế, không biết, cũng không xem tòa nhà đó là một dự án lớn, cộng thêm đang thiếu tiền, cho nên nhân sự tìm sinh viên chuyên ngành để phiên dịch.\”
Đăng Dương: \”Vốn anh đã không có kỳ vọng cao với đối phương, nhưng bản dịch giống y như học sinh tiểu học làm văn vậy, nên anh trả về cho dịch lại.\”
Đăng Dương nhớ lại, nói không nhanh không chậm: \”Cậu đó làm phiên dịch cho bọn anh nửa năm. Cũng được lắm, con người không tệ, chịu được áp lực, hiệu quả dịch cũng ngày càng tốt, đến cuối chất lượng nội dung cũng có thể mang ra để nói chuyện với người khác.\”
Cũng được.
Chỉ hai chữ này cũng đã làm Quang Hùng thấy ngọt ngào trong lòng.
Nhưng cậu vẫn chưa thỏa mãn.