Quang Hùng rất ngạc nhiên.
Vì sao cậu lại thấy những thứ này trong máy tính của Đăng Dương?
Liếc mắt ngó qua, một usb cắm vào laptop, là thứ mà Đăng Dương vừa tìm thấy trong thùng đồ cũ.
Mà những văn kiện trên màn hình này, đều là nội dung trong đó.
Nói cách khác…
Một suy đoán nảy ra trong đầu Quang Hùng, nhưng lại bị cậu bác bỏ trong vô thức.
Không thể nào?
Hẳn là sẽ không trùng hợp như vậy chứ?
Có lẽ nào là do cậu nhìn nhầm không?
Quang Hùng dứt khoát ngồi xuống, cầm chuột, cẩn thận xem mấy trang tài liệu tiếng Pháp trên màn hình.
Nhìn sao cũng thấy quen mắt.
Nhìn sao cũng thấy giống.
Xét cho cùng, công việc bán thời gian năm đó cũng giày xéo cậu rất nhiều, đó cũng là một trong số ít công việc bán thời gian liên quan đến chuyên môn của cậu, nên dù thời gian đã qua lâu nhưng cậu vẫn có ấn tượng rất sâu sắc.
Quả thực là đúng rồi!
Nhưng tại sao Đăng Dương lại có nó?
Quang Hùng không có thói quen xem laptop của Đăng Dương, chỉ xem vài trang tài liệu trên màn hình rồi thôi, nếu muốn biết nhiều hơn, thay vì cứ ở đây xem bậy thì tốt hơn nên hỏi trực tiếp người trong cuộc.
Quang Hùng gọi điện cho Đăng Dương.
Đăng Dương vừa rời khỏi nhà: \”Sao vậy?\”
Quang Hùng: \”Laptop trong phòng làm việc chưa tắt, em nhìn thấy đầu đề là đề xuất kiến trúc của một công ty Pháp…\”
Quang Hùng còn chưa nói xong, Đăng Dương đã à một tiếng: \”Đó là dự án cũ lúc trước, có vài điều khoản trùng với dự án lần này nên anh lật ra xem.\”
Một tay Quang Hùng cầm chuột, kéo tài liệu trên màn hình xuống, một tay cầm điện thoại: \”Dự án lúc trước? Năm nào?\”
Đăng Dương nói số năm chính xác: \”Dự án năm 13.\”
Quang Hùng lộp bộp trong lòng, hỏi tiếp: \”Thiết kế dự án tháp đôi Gemini cho công ty Pháp à?\”
Đăng Dương cho là Quang Hùng đang đọc tài liệu trên laptop: \”Ừm.\”
Quang Hùng: \”Lúc trước Lộc Sơn không phải tên là Lộc Sơn đúng không?\”
Đăng Dương cảm thấy câu hỏi này hơi lạ, sao lại nhắc đến chuyện này?
\”Đúng là không phải tên bây giờ.\”
Quang Hùng nói ra cái tên chính xác: \”Quan Sơn?\”
Đăng Dương: \”Quan của quan môn đại cát, điềm xấu, nên sửa lại.\”
Vậy thì đúng rồi.
Trong lòng Quang Hùng lại lộn ngược lên.
Sau khi cúp điện thoại, Quang Hùng kinh ngạc ngồi trước laptop, vẻ mặt đầy vẻ không tin được.
Thật là trùng hợp, thật sự quá trùng hợp rồi!
Quang Hùng đứng dậy xuống lầu, vào phòng làm việc phụ lấy sổ của mình ra, đăng nhập vào hộp thư cũ mà cậu dùng khi còn là sinh viên.