[Chuyển Ver][Domicmasterd] Nhóc Lười Kết Hôn – 45. Cậu chỉ muốn hôn anh. – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Chuyển Ver][Domicmasterd] Nhóc Lười Kết Hôn - 45. Cậu chỉ muốn hôn anh.

Quang Hùng lại \’không vui\’.

Nguyên nhân là vì sau khi Đăng Dương phát hiện ra cậu thích nghe mấy lời này, thì từ tối hôm đó cho đến sáng ngày hôm sau thức dậy xuất phát về quê, thỉnh thoảng Đăng Dương sẽ hỏi một cậu \”Thích vậy à?\” \”Còn muốn nghe không?\” \”Anh đổi lời khác nhé?\”

Quang Hùng: \”…\”

Vâng, thích.

Không, cảm ơn.

Không cần.

Đăng Dương cười xấu xa như hóa sói.

Quang Hùng trừng mắt: \”Cấm cười!\”

Đăng Dương buồn cười đẩy vali vào sảnh chờ sân bay.

Từ thành phố C về quê của Đăng Dương phải đi máy bay, xong rồi đi bus thêm hai tiếng.

Sau khi đến bến xe trong thị trấn, Đăng Nhật đã đợi được một lúc.

Nhìn thấy hai bóng người quen thuộc đi tới, Đăng Nhật đứng ở cửa vẫy tay: \”Anh! Anh dâu!\”

Sau đó, Đăng Nhật lái xe chở hai người về nhà.

Nghe nói phải đi ít nhất thêm một tiếng nữa.

Đăng Nhật vừa lái xe vừa nhìn kính chiếu hậu, hỏi Quang Hùng: \”Anh dâu, có thấy đường xa không?\”

Quang Hùng: \”Không sao.\”

Đăng Nhật: \”Mệt không?\”

Quang Hùng: \”Không mệt.\”

Đăng Nhật: \”Sắp đến rồi, cha chờ hai người đã lâu.\”

Quang Hùng tò mò nhìn ra ngoài.

Thị trấn được xây dựng rất tốt, nhìn cũng giống thành phố tỉnh cấp bốn cấp năm.

Đi xa hơn thì dần dần chỉ còn đường mà không còn nhà.

Chờ đến khi cánh đồng ở xa dần lọt vào tầm mắt —

Đăng Dương: \”Đến rồi.\”

Quang Hùng nhìn ra ngoài, đất ruộng bằng phẳng, dọc theo ruộng có đường giao thông.

Cậu thật sự thích cảnh này, chỉ nhìn thôi đã làm cậu cảm thấy lòng dạ cởi mở vui vẻ.

Chờ đến khi xe của họ lái vào cửa thôn, bên ngoài xe lập tức vang lên tiếng pháo nổ \’bùm bùm\’.

Quang Hùng giật mình, Đăng Dương đưa tay che tai cho cậu.

Đăng Nhật vừa lái xe vừa giải thích: \”Anh của em phát đạt mà, nên góp tiền cho thôn làm đường làm nhà.\”

\”Khó có khi ảnh về được một chuyến nên đương nhiên mọi người phải bày tỏ.\”

Cái gọi là \’bày tỏ\’ này, bày tỏ tiếng pháo nguyên một đường từ cổng thôn đến nhà của Đăng Dương.

Một đám bà con làng xóm bu trước cửa nhà, xe ngừng lại, người trong xe bước xuống, mọi người lập tức tía lia tía lia:

\”Ông Trần, con ông với dâu ông dìa nè!\”

\”Đăng Dương dìa gòi.\”

\”Dâu đâu.\”

\”Dâu được trai dữ hen!\”

Quang Hùng đi theo Đăng Dương bị vây lại, còn chưa tới cửa nhà nhưng hai tay đã bị nhét đầy đậu phộng hạt dưa với bánh kẹo.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.