(Chuyển Ver – Taekook) Bạn Cùng Bàn Thật Đáng Thương-Khai Tâm Thị Phúc Ma – Chương 40: Tớ đút cậu ăn – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

(Chuyển Ver – Taekook) Bạn Cùng Bàn Thật Đáng Thương-Khai Tâm Thị Phúc Ma - Chương 40: Tớ đút cậu ăn

Một giấc này ngủ đến cùng trời cuối đất, khi Điền Chính Quốc mở mắt ra thì trời đã tối, đầu óc cậu quay cuồng, không phân rõ được là ngày hay đêm.

Khi ngủ rồi cậu cũng không nhớ rõ lắm nữa, chỉ nhớ rằng Kim Thái Hanh ôm cậu vào lòng vừa tự sóc vừa chửi một câu, rõ ràng khổ sở muốn chết, thế nhưng lại không được như ý nguyện.

Giữa chừng chắc vì đói quá nên cậu có tỉnh một lần, Kim Thái Hanh bưng bát cháo nấu loãng gọi cậu hồi lâu, nhưng thật sự quá khó để có thể lên chút tinh thần, mí mắt vừa mở được một nửa thì lại nhắm tịt vào ngủ say như chết.

Người cậu sạch sẽ nhẹ nhàng khoan khoái, cái chỗ không ổn nhất cũng đã được bôi thuốc qua, sau khi cậu ngủ Kim Thái Hanh đã chăm sóc cơ thể cậu ổn thỏa cả rồi.

Nhưng ngay cả như vậy, người cậu vẫn cứ như bị xe cán lên từ đầu đến cuối.

Kim Thái Hanh đẩy cửa bước vào, thấy bạn trai đang ngồi ngẩn ngơ, trong lòng mềm nhũn: \”Tỉnh rồi sao?\”

Điền Chính Quốc nằm nhoài trên giường, trông thấy hắn thì không vui nổi, cậu vén chăn trên người dịch đến sát cửa sổ, cố gắng cách người kia xa xa ra chút.

Kim Thái Hanh khẽ cười, thanh niên được ăn no thỏa thuê tính tình trở nên tốt hẳn, đứa nhỏ cùng bàn có làm mình làm mẩy như nào đi nữa cũng đều đáng được khoan dung.

Hắn đi qua vén chăn cậu lên: \”Đừng tự ủ nữa, tớ hâm cháo rồi đây, dậy ăn chút.\”

Điền Chính Quốc bực bội như thế một hồi, làn da trắng nõn có hơi đỏ lên, mắt nhắm lại, không thèm nhìn hắn lấy một cái.

Kim Thái Hanh ngồi bên mép giường, đưa tay xoa bóp cho cậu: \”Nếu muốn ăn gì khác thì tớ làm cho.\”

Đúng là Điền Chính Quốc có hơi đói bụng, cậu cụp mắt: \”Mấy giờ rồi?\”

\”Sáu giờ.\” Kim Thái Hanh thấy cậu còn đang mơ màng, nói thêm: \”Chiều.\”

Điền Chính Quốc ngớ ra.

\”Đáng ghét…\” Cậu mắng nhỏ một tiếng, giọng rất khàn, họng cũng rất đau.

Kim Thái Hanh không phản bác lại mà trìu mến mân mê tóc cậu, sau đó bế người đi vào phòng tắm.

Đêm qua ngay khi vừa kết thúc là Điền Chính Quốc đã ngả đầu ngủ thẳng, hắn không nỡ đánh thức cậu dậy, chỉ đành cẩn thận lau qua hai lần cho cậu.

Điền Chính Quốc đánh răng, hắn thì đem treo quần áo đã được giặt sạch, sau đó hỏi: \”Cậu tự tắm được hay có cần giúp không?\”

Điền Chính Quốc trừng hắn một cái, miệng đầy bọt kem đánh răng còn chưa nhổ ra đã mắng: \”Ai cần cậu giúp, miệng nam mô bụng bồ dao găm.\”

\”Đừng để sặc.\” Kim Thái Hanh nhắc nhở, \”Nhả ra đã rồi nói.\”

Điền Chính Quốc súc miệng xong, nói năng rõ ràng: \”Cút.\”

Kim Thái Hanh đành giơ tay đầu hàng cút khỏi phòng tắm.

Không lâu sau, cửa phòng hé ra một khe nhỏ, Điền Chính Quốc nhô đầu ra: \”Kim Thái Hanh, không có quần lót.\”

Cậu cau mày: \”Cậu cố ý phải không?\”

\”Sao lại thế?\” Kim Thái Hanh mở tủ quần áo, mặt không có biểu cảm gì cầm đồ mới đi qua: \”Chắc là rớt thôi.\”

Mặt hắn trông rất chân thành, nhưng Điền Chính Quốc không tin lắm.

Cậu cảm thấy thực ra trong lòng Kim Thái Hanh là một tên cầm thú, bình thường nhìn thì là mặt người dạ thú, nhưng thực ra đã muốn xé nát lớp vỏ bên ngoài rồi.

Cho nên ngay khi đồ lót vừa tới tay, Điền Chính Quốc không chút nghĩ ngợi cấp tốc đóng cửa, nhưng có một cái tay còn nhanh hơn, Kim Thái Hanh dễ dàng chặn cánh cửa chưa kịp khép lại kia, nghiêm túc nói: \”Tớ giúp cậu.\”

Cuối cùng là hai người cùng đứng dưới vòi sen xả nước, bộ đồ Kim Thái Hanh mới thay bị ướt nhẹp không còn hình dạng.

Điền Chính Quốc bị chặn trên vách tường, bị hôn cho thở dốc.

Cũng may bạn trai còn nhớ là cơ thể cậu không được thoải mái, cũng không làm ra bất cứ hành động quá đáng nào, tuy là vậy nhưng Điền Chính Quốc vẫn khóc mà mắng vài câu.

Tối hôm qua cái mông đau nhức.

Ngày hôm nay đùi trong đau nhức.

Sau khi tắm Điền Chính Quốc có hơi mệt, Kim Thái Hanh đau lòng chăm chút cậu, cẩn thận sấy tóc mặc đồ cho, sau đó dẫn cậu đi xuống lầu ăn tối.

Mặc dù Điền Chính Quốc có hơi tức giận một xíu xiu nhưng lại rất dính người, huống hồ cơ thể cậu chẳng có chỗ nào là thoải mái cả, thế là cậu ôm chặt cổ của bạn trai không chịu đi.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.