Ngày thi cuối kỳ trời đổ mưa, từng hạt quyện vào cơn gió lạnh đánh lên cánh tay buôn buốt.
Hơi thở hóa thành sương trắng, Điền Chính Quốc thấy thế rụt tay về: \”Lạnh quá.\”
Kim Thái Hanh lấy sữa ra: \”Đừng căng thẳng, thi không được cũng không sao, về rồi tớ phân tích lại cho cậu.\”
\”Tớ không căng thẳng, một tháng nay tớ đã ôn tập chăm chỉ lắm đấy.\”
Kim Thái Hanh dùng đầu ngón cái lau sữa dính trên khóe miệng cậu, nói ừ.
Có lẽ do đã trải qua một khoảng thời gian bị khó khăn mài dũa, Điền Chính Quốc không còn chán ghét việc học nữa, tất cả những khó khăn yếu đuối đều không là gì trước việc không được đến trường. Khoảng thời gian này cậu đã rất cố gắng, có thể ăn khổ, có thể thức đêm. Kim Thái Hanh làm nhiều bữa ăn dinh dưỡng như vậy vẫn không thể làm cho thịt trên mặt cậu tụ trở lại.
Điền Chính Quốc mang ô trên lưng, Kim Thái Hanh quàng khăn quàng cổ cho cậu, hôm nay hắn phải đến chi nhánh ở tỉnh khác công tác hai ngày, không thể đưa bạn nhỏ tới trường được.
Trước khi xuất phát, Điền Chính Quốc tràn đầy chờ mong: \”Ngày mai thi xong, cậu đến đón tớ nhé?\”
\”Tớ sẽ cố gắng về sớm.\” Kim Thái Hanh nói: \”Có chỗ nào không hiểu thì gọi điện cho tớ.\”
Điền Chính Quốc bĩu môi: \”Có tác dụng gì đâu, ở trong phòng thi cũng đâu thể gọi cho cậu được.\”
\”Gian lận là xấu lắm.\” Kim Thái Hanh cười: \”Cố lên.\”
Ngồi trong phòng, Điền Chính Quốc vẫn đánh giá quá cao bản thân.
Mặc dù khoảng thời gian này cậu đã liều mạng ôn tập, nhưng khi nhìn những ký tự trong đề toán trước mặt, cậu vẫn cảm thấy đầu choáng mắt hoa.
Những đề này hình như Kim Thái Hanh đã giảng qua rồi, nhưng nhìn thế nào cũng không giống.
Cậu cầm giấy nháp, cau mày, có chút mê mang.
Mọi người xung quanh đều đang cúi đầu nghiêm túc giải đề, như thể ai ai cũng làm được, có mỗi cậu là ngu ngốc.
Điền Chính Quốc có chút rầu rĩ, sau đó cậu lật ra mặt sau của đề thi, rốt cuộc cũng nhìn thấy đề mình có thể làm được.
Chăm chỉ học tập vẫn có hiệu quả.
Hai ngày thi trôi qua, Điền Chính Quốc giống như bị lột mất một tầng da, rõ ràng trước kia học hành đội sổ cũng không có mệt như vậy.
Thế nhưng khi ngòi bút phá giải từng đề từng đề thi, một loại cảm giác thỏa mãn sinh ra khiến tâm trạng con người ta dâng cao lên.
Cậu cảm thấy có lẽ mình đã cảm nhận được lạc thú trong học tập rồi.
Khi Điền Chính Quốc nói với Kim Thái Hanh về cảm xúc này, đối phương vẫn đang ở tỉnh khác chưa về, không thể đáp lại cậu.
Công việc của bạn trai quá bận rộn, không thể đón cậu đúng giờ được, hôm nay ba mẹ Điền muốn tới, ý định tâm sự cùng bạn trai đành phải gác lại.
Nghĩ tới đây, Điền Chính Quốc có chút tiếc nuối, thật ra cậu… đã lẳng lặng xem rất nhiều thứ trên mạng, còn tra cứu rất nhiều hướng dẫn.
Vốn dĩ muốn tìm Triệu Tiểu Nguyệt học hỏi một chút, nhưng lại ngại miệng không dám nói ra.
\”Sao mặt đỏ vậy?\” Thanh âm của Thư Vũ vang lên sau lưng, Điền Chính Quốc quay đầu lại nhìn cậu ta: \”Ai mượn ông lo.\”
Thư Vũ lườm một cái, không nhìn cậu, cứng đờ mở miệng: \”Ông nội bảo mọi người tối về nhà ăn cơm.\”
Điền Chính Quốc đã không còn muốn qua lại gì với nhà cũ họ Điền nữa, nhưng cậu không có hiềm khích gì với Thư Vũ, thậm chí còn có chút cảm kích.
Nợ của cậu đã trả xong, khi Thư Vũ gặp cậu ở trường cũng sẽ chủ động bắt chuyện, hai người họ cũng không nói được lời gì tốt đẹp, nhưng cũng không có ác ý.
Cách cư xử mười mấy năm qua thực sự rất khó để sửa đổi.
Việc cậu và Thư Vũ là anh em họ cũng dần dần lộ ra. Cậu với Thư Vũ đều không nói, cũng không biết bị ai lan truyền. Có điều thực ra trong lòng Điền Chính Quốc cũng biết chút ít.
Nhưng điều này lại mang đến cho Điền Chính Quốc chút rắc rối, khi bị gọi đứng lên trả lời câu hỏi, nếu không đáp được sẽ bị giáo viên nói: \”Nhìn Thư Vũ lớp bên cạnh xem…\”
So sánh làm gì đây.
Cũng đâu phải người cùng một thế giới.
\”Không đi đâu.\” Điền Chính Quốc từ chối không thèm lựa lời, \”Cậu bảo ông nội đừng phí sức nữa, chúng tôi đã không còn quan hệ gì với ông rồi.\”
\”Tùy mày, tao chỉ tiện thể chuyển lời thôi, ai thèm khuyên.\”
Thư Vũ biết lần này nhà Điền Chính Quốc gặp chuyện, nhà mình lại làm chuyện không đúng, đứa nhỏ mười tám tuổi đã biết phân biệt phải trái đúng sai, nhưng ông nội rất thương cậu ta, cậu ta không có cách nào từ chối yêu cầu của ông được.
Điền Chính Quốc cũng hiểu điều này, Thư Vũ có ơn với cậu, lời nói ra cậu cũng nghe vào một ít, huống chi cậu còn là một đứa dễ mềm lòng.
Ông nội Điền nghĩ thì đẹp đấy, nhưng đáng tiếc lại tính sai ở chỗ, những đau khổ mà Điền Chính Quốc và cha mẹ đã gặp phải không phải là điều mà người ta có thể tha thứ được.