Phòng bệnh mới rộng rãi, thoáng mát, còn có cả sô pha mềm, chỉ là ba Điền vẫn chưa dọn vào.
Lý Tuệ Vân ngồi trên sô pha, người phụ nữ xinh đẹp tao nhã khi xưa đã có vài nếp nhăn nhỏ. Bà thấy con trai lại gần thì vội đứng dậy.
Bà dời mắt nhìn về sau, nhưng không có ai.
\”Bác sĩ nói gì?\”
Tiếng con trai gọi về ánh mắt bà: \”Đã qua cơn nguy kịch rồi, theo dõi thêm một ngày, nếu không có vấn đề gì thì mai sẽ được chuyển ra khỏi ICU.\”
Điền Chính Quốc thở phào nhẹ nhõm, ngồi xuống cạnh mẹ: \”Mẹ muốn hỏi gì thì hỏi đi.\”
Hai tay Lý Tuệ Vân đặt trên đầu gối bứt rứt: \”Tiểu Kim với nhà họ Kim, bọn họ…\”
\”Đúng như trên bản tin có nói.\” Trên đường đến Điền Chính Quốc đã gửi đường link bản tin cho mẹ, cậu an ủi bà: \”Kim Thái Hanh không có ý xấu với nhà mình.\”
Đương nhiên Lý Tuệ Vân biết chứ.
Chỉ là nhà bọn họ đã quen cẩn trọng, đột nhiên xuất hiện một người cầm quyền như vậy bên cạnh, khó tránh suy nghĩ nhiều.
Nhưng nhà họ Điền cũng chẳng có gì để mưu toan chiếm lợi nữa rồi.
Nghĩ vậy, ngược lại thấy an tâm hơn.
Điền Chính Quốc cầm tay mẹ, bàn tay từng được chăm sóc cẩn thận nay đã trở nên thô ráp: \”Kim Thái Hanh đồng ý cho nhà mình vay tiền, cho vay rất nhiều. Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.′
\”Ừ.\” Lý Tuệ Vân ừm một tiếng trong mũi, vốn không hề muốn khóc trước mặt con trai nhưng bà vẫn không nhịn được: \”Đợi khi có dịp, mời cậu ấy tới nhà ăn bữa cơm nhé.\”
Điền Chính Quốc cong cong khóe miệng, đáp dạ.
…
Nhờ có sự trợ giúp của nhà họ Kim, cuối cùng nhà họ Điền cũng có thể nhẹ nhàng thở ra.
Điền Chính Quốc bắt đầu học quản lý công việc kinh doanh của gia đình giúp Lý Tuệ Vân. Tuy rằng phải chật vật giãy giụa trong bùn lầy, muốn giàu có lại như khi xưa rất khó, nhưng vẫn may là không phải nhìn mặt người khác mà sống.
Điền Chính Quốc tới bệnh viện thăm ba, Điền Hải Dương đã sớm được chuyển vào phòng bệnh bình thường. Bác sĩ trưởng là chuyên gia ngoại thương, cực kỳ tận tâm.
Nhà họ Điền có lòng biết ơn với sự giúp đỡ của Kim Thái Hanh.
\”Sáng sớm nay ông nội con có tới.\”
Điền Chính Quốc cau mày: \”Ông ấy tới làm gì?\”
Lý Tuệ Vân cũng cười, hơi chế giễu: \”Tới cùng bác cả, nói là tới thăm ba con, có khó khăn thì có thể tìm bọn họ.\”
Điền Chính Quốc hừ một tiếng: \”Giả mù sa mưa.\”
\”Chắc không nghĩ tới nhà chúng ta còn có thể trở mình.\” Bị oan ức nhiều như vậy, giọng Lý Tuệ Vân không khỏi có chút hả hê: \”Bọn họ nhọc công phí sức với cái cành cao nhà họ Kim, nhưng cũng chẳng chiếm được lợi lộc gì. Giờ nhìn nhà mình sao thuận mắt cho được.\”
Điền Chính Quốc như bao che con cái: \”Con không thèm giới thiệu Kim Thái Hanh làm quen với đám người đó đâu.\”
Cái miệng kia của vợ bác cả chỉ sợ lại văng thêm mấy lời khó nghe.
Huống hồ đã trải qua nhiều chuyện như vậy rồi, nhà Điền Chính Quốc cũng đã dứt khoát với phía nhà cũ.
Nhưng dường như ông nội Điền không nghĩ như vậy.
Vậy mà Điền Chính Quốc còn nhận được cuộc điện thoại quan tâm từ ông nội, hỏi về mấy chuyện bài vở, học tập của cậu. Ông còn nói cậu rời trường lâu như vậy rồi, chắc chắn sẽ không theo kịp việc học trên lớp, kêu Thư Vũ giúp cậu học bù.
Thậm chí khi Điền Hải Dương xuất viện còn đặc biệt phái xe chuyên dụng tới đón, nói là giúp ông đón gió tẩy trần.
Tiếc là không có người nào bước lên chiếc xe ấy cả.
Điền Chính Quốc ngay thẳng, có Kim Thái Hanh ở đây thì cần gì ông nội hư tình giả ý kiểu đó.
Điền Chính Quốc than thở trong điện thoại với Kim Thái Hanh: \”Lớn đầu rồi mà vẫn còn mặt dày như thế. Chúng ta không trả thù bọn họ thì thôi, bày ra cái thái độ này làm gì không biết.\”
Giờ hai người rất ít khi gặp mặt, bên Kim Thái Hanh bận gần chết, trước Điền Chính Quốc tới nhà hắn chơi một lần, cuối cùng không phải họp qua video thì cũng là tiếp khách, hoàn toàn không có thời gian rảnh dành cho cậu.
Vất vả mãi mới có cơ hội bên nhau, nhưng ngay cả mặt cũng không chạm được.
Cậu tủi thân trong lòng. Khi Kim Thái Hanh lại họp qua video lần nữa thì trực tiếp ngồi đối diện người ta, ghé lên bàn nhìn chằm chằm vào hắn.
Kim Thái Hanh bị nhìn như vậy cũng không có cách nào, đành phải tạm dừng gián đoạn thêm vài phút, sau đó chỉnh đốn lại bạn nhỏ cùng bàn của mình cho ngoan ngoãn.
Hôm đó Điền Chính Quốc về nhà phải đeo khẩu trang.
Kim Thái Hanh vẫn đang học cách nấu bữa ăn thực dưỡng từ chỗ chuyên gia dinh dưỡng, nếu như không có thời gian sẽ kêu Thác Lâm Thâm tới đưa cho cậu, đồng thời giám sát cho đến khi cậu ăn xong mới thôi.
Hắn dùng những điều nhỏ nhặt trong sinh hoạt để nói cho cậu biết, rằng hắn không rời đi.
Đợi đến khi mọi thứ đã đi vào quỹ đạo, Điền Chính Quốc mới trở lại trường học lần nữa.
Triệu Tiểu Nguyệt khóc như một đứa trẻ nhưng không nỡ đánh cậu như trước.
Bàn bên cạnh Điền Chính Quốc đã dọn đi rồi, là chỗ ngồi khi trước của Kim Thái Hanh.
Triệu Tiểu Nguyệt ngỡ là cậu sẽ đau buồn, nhưng lại không thấy cậu thể hiện ra chút buồn bã nào.
\”Sao tớ phải buồn chứ, có phải là sẽ không gặp nữa đâu.\” Tan học, hai người mỗi người cầm một cốc trà sữa nóng hổi trên tay đi về phía nhà ga. Lúc đi qua quán lẩu, Điền Chính Quốc dừng bước, chợt nhớ ra món quà ông chủ cam kết lần trước vẫn chưa thấy đâu.
Triệu Tiểu Nguyệt đưa mắt nhìn: \”Muốn đi ăn hả? Họ có ra món mới đấy, ăn cũng không tệ.\”
Điền Chính Quốc lắc đầu: \”Đi thôi.\”
Cậu muốn đi cùng Kim Thái Hanh tới ăn, chứ không phải mang theo cái bóng đèn Triệu Tiểu Nguyệt này.
Thương thay Triệu Tiểu Nguyệt, ngóng trông bạn tốt trở về, lại không biết bạn tốt đã sớm thấy sắc quên bạn rồi.
Nay Kim Thái Hanh hiếm lắm mới có một ngày rảnh rỗi, Điền Chính Quốc dạt dào chờ mong mời hắn: \”Ba mẹ tớ muốn mời cậu tới ăn cơm, cậu tới nhà tớ nhé?\”
Kim Thái Hanh hỏi: \”Vậy tớ lấy thân phận gì để tới đây? Bạn trai? Bạn bè?\”