(Chuyển Ver – Taekook) Bạn Cùng Bàn Thật Đáng Thương-Khai Tâm Thị Phúc Ma – Chương 33: Muốn gặp cậu ấy – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

(Chuyển Ver – Taekook) Bạn Cùng Bàn Thật Đáng Thương-Khai Tâm Thị Phúc Ma - Chương 33: Muốn gặp cậu ấy

Khi Điền Chính Quốc nộp đơn thôi học, thầy Trần ngớ ra hồi lâu vẫn chưa phục hồi.

Thầy cô trong phòng đều đã lên lớp hết nên Điền Chính Quốc kể chuyện nhà mình phá sản cũng không quá lúng túng.

\”Đây, em gặp khó khăn gì thì nói với thầy, thầy giúp em xin đơn…\” Nói giữa chừng thì thầy Trần im lặng, tình huống của Điền Chính Quốc là đặc thù, còn không đủ điều kiện miễn giảm.

Mặc dù thành tích Điền Chính Quốc không tốt nhưng cách ứng xử hợp lòng người, thêm cả ba mẹ cậu cũng nâng đỡ rất nhiều cho trường học, thầy Trần vẫn rất thích cậu học trò này.

Tiếc là có ai lường trước được ngày mai, người tốt lại không gặp điều lành.

\”Cảm ơn thầy.\” Điền Chính Quốc nói: \”Nếu có thể thì thầy có thể giúp em giữ học bạ được không ạ? Học phí kỳ sau bây giờ có lẽ em không trả được nữa…\”

Thầy Trần thở dài một hơi, \”Thầy sẽ cố hết sức, mong em có thể sớm quay lại trường học.\”

Điền Chính Quốc cúi người trước thầy giáo, làm cho người thầy đã trung niên đây xém chút không kiềm chế được mà rơi lệ.

\”Em có thể nhờ thầy thêm một chuyện không ạ?\” Điền Chính Quốc giương mắt, khẽ mím môi: \”Thầy có thể gọi điện cho Kim Thái Hanh, hỏi địa chỉ hiện giờ của cậu ấy giúp em với được không?\”

Lần này Điền Chính Quốc bước lên chiếc xe buýt Kim Thái Hanh thường bắt kia.

Điểm đến là thánh địa an dưỡng nổi tiếng của Lan Thành, dù cho có là ông nội Điền cũng chưa chắc có thể đến đó, không phải không đủ tiền, mà là không đủ tư cách.

Cậu cảm thấy có lẽ Kim Thái Hanh đã giấu cậu điều gì, nhưng cậu không còn sức đâu mà đi truy cứu nữa.

Trong ngực Điền Chính Quốc có bánh bao, sáng nay cậu nhớ rõ mà đứng xếp hàng mua được, tiếc là đã nguội ngắt rồi.

Sau này cậu sẽ không thể mời Kim Thái Hanh ăn bữa sáng ngon như vậy nữa.

Đến bến đổi xe, phải một lúc lâu sau mới có chuyến, Điền Chính Quốc ngẩng lên nhìn bảng tin bên cạnh, trong đầu bất giác tưởng tượng cảnh mỗi khi Kim Thái Hanh đứng đây đợi xe.

Nghĩ tới cũng có điểm hay, đi trên con đường cậu ấy từng đi qua, để lại dấu chân trên một đoạn đường đời của cậu ấy.

Điền Chính Quốc cười ngây ngô một chốc thì nghe thấy tiếng xe chạy đến cách đó không xa.

Nơi này non xanh nước biếc, là nơi tốt nhất để nghỉ ngơi, khuyết điểm duy nhất chỉ có hai khúc cua lớn và núi rất cao, không còn gì nữa.

Điền Chính Quốc đứng đấy nghĩ thầm, có thể đi nhờ xe lên trên đó không nhỉ.

Một chiếc Audi đen lọt vào tầm mắt, Điền Chính Quốc tiến lên mấy bước.

Cậu còn chưa kịp cản xe thì người ta đã dừng ngay trước mặt, cửa xe mở ra, một bóng hình quen thuộc sải bước xuống, khí chất quanh thân lạnh thấu xương.

Điền Chính Quốc hơi hơi mở to mắt, giọng phấn khích: \”Kim…\”

\”Cậu tới đây làm gì?\”

Điền Chính Quốc bị la cho choáng váng.

Sau bao ngày mới gặp lại còn bị mắng oan, dường như cậu không nhịn được mà đỏ mắt.

Kim Thái Hanh trước mặt nhíu chặt lông mày, khóe miệng cong xuống, cứ như đang cật lực kiềm chế điều gì.

Điền Chính Quốc cố nén không khóc, cậu đã rất quen loại cảm giác này, lấy bữa sáng từ trong ngực áo được bảo vệ cẩn thận kia ra, giọng khe khẽ: \”Đây là lần cuối tớ mua đồ ăn cho cậu rồi, tớ không nuôi cậu được nữa.\”

Cậu lại giương mắt, cố gắng khắc sâu hình bóng bạn cùng bàn vào trong: \”Cậu ăn không đủ chất đúng không, gầy đi nhiều rồi.\”

Ánh mắt dời xuống trên cổ tay, có một vòng bầm tím như thể bị thứ gì đó trói thật chặt, Điền Chính Quốc thoáng chốc sửng sốt: \”Lại bị phạt sao?\”

Kim Thái Hanh giấu tay ra sau lưng, giọng có hơi khàn: \”Không liên quan đến cậu.\”

Hắn nhìn cặp lồng kia nhớ đến bánh bao súp: \”Lần cuối mua đồ ăn?\”

\”Ừ.\” Điền Chính Quốc như không nghe thấy giọng điệu lạnh lùng của Kim Thái Hanh, cậu nắm tay hắn lên rồi đặt quai xách vào, \”Nhà tớ phá sản rồi, ba thì đang nằm viện, giờ tớ phải thôi học đi kiếm tiền, sau này đến lớp cậu sẽ không gặp lại tớ nữa, tớ cũng không thể nuôi cậu lên đại học nữa đâu.\”

Cậu cúi đầu nên không nhìn thấy vẻ mặt bạn cùng bàn vì ngạc nhiên mà trở nên điên cuồng, cậu đang lưu luyến chút ấm áp ngắn ngủi ở đây.

Dù cho thái độ của Kim Thái Hanh đối với cậu không hòa nhã lắm, nhưng có thể gặp mặt là Điền Chính Quốc đã rất thỏa mãn vui vẻ rồi.

Một tháng trời cậu không được thấy Kim Thái Hanh.

Có lẽ trong khoảng thời gian này, Kim Thái Hanh đã không còn thích cậu nữa.

Nhưng cậu lại đã cực kỳ, cực kỳ thích Kim Thái Hanh.

Một bàn tay ấm áp xoa mặt cậu: \”Khóc gì chứ.\”

Điền Chính Quốc vẫn không nhịn được, rõ ràng đã nói khoảng thời gian này sẽ không khóc nữa mà.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.