Quả nhiên mấy ngày sau cũng không thấy bóng dáng Kim Thái Hanh.
Ngày nào Điền Chính Quốc cũng nhớ mang bữa sáng cho hắn, đây giống như một sự cố chấp vậy, như thể nếu kiên nhẫn đến cùng thì có thể gặp được kỳ tích.
Chuyện tiền bạc trong nhà vẫn chưa có dấu hiệu khởi sắc, nửa đêm còn nghe thấy ba Điền gọi điện với ông nội, giọng điệu cầu xin.
Không biết đầu kia nói cái gì mà ba cậu không còn sức nào nổi giận nữa: \”Tiểu Quốc tốt xấu gì cũng là cháu nội của người, sao có thể để nó cho nhà họ Kim làm nhục…\”
Cuối cùng Lý Tuệ Vân giành lấy điện thoại gào lên với bên kia: \”Cứ lo cho nghiệp lớn của các người đi, tôi thà treo cổ trước cổng nhà họ Kim cũng không có vụ giao con trai qua bên đó đâu, bọn họ muốn gì chẳng lẽ tôi không biết sao? Mới khi trước tiểu Quốc cận kề cái chết thì không cứu, lớn lên rồi còn muốn dựa vào nó mà bám vào nhà họ Kim, cái lũ uống máu ăn thịt người các người sớm muộn gì cũng chết không nên thân! Đi chầu địa phủ với nhà họ Kim cho tôi được nhờ!\”
Áp lực dồn nén mấy ngày rồi khiến cho người phụ nữ dịu dàng rốt cuộc cũng nổ tung, gào khóc trong phòng.
Tiếng ba Điền mỏi mệt an ủi thấp thoáng vang lên: \”…Nổi nóng với bọn họ làm gì, dù họ có ý xấu thì con trai của chúng ta cũng không thể…\”
\”Nhà họ Điền mấy người không có thứ gì tốt cả, tôi đã tạo nghiệt gì mà lại vào đây chứ, có ý định như thế với đứa nhỏ không sợ quả báo sao!\”
\”Sau này không nhờ bọn họ…\”
\”Cả đời này tôi sẽ không bước vào cổng chính nhà họ Điền thêm một bước nào nữa, Điền Hải Dương anh chọn đi, theo ba với anh em anh hay là theo em với con?\”
\”…\”
Đây là lần đầu Điền Chính Quốc thấy ba mẹ cãi nhau.
Tuy không phải cãi nhau tóe lửa, nhưng lại đè nén bực bội và bất an khó phát tiết.
Điền Chính Quốc vùi mình trong chăn, nhắn tin WeChat gửi cho Kim Thái Hanh.
Mấy ngày gần đây vẫn luôn như thế, mỗi ngày đều chia sẻ tâm sự với hắn nhưng đồng thời cũng không dám biểu lộ sự tiêu cực quá nhiều, cậu sợ làm phiền người đó.
Dù cho không có hồi âm.
Mấy ngày liền ăn không ngon ngủ không yên, trong lòng phiền muộn, người Điền Chính Quốc gầy đi trông thấy, Triệu Tiểu Nguyệt thấy bất thường, lo lắng hỏi han: \”Cậu không sao chứ, học tập áp lực quá sao? Nếu không hiểu thì không cần tự ép mình, cứ hỏi tớ nhé.\”
Điền Chính Quốc lắc đầu nói không sao.
Triệu Tiểu Nguyệt nói nhỏ: \”Sao Kim Thái Hanh còn chưa đi học nhỉ, nghỉ một tuần rồi, đáng lý ra là phải đi rồi chứ… Nhà cậu ấy điều kiện không tốt, chắc sẽ không gặp chuyện gì mà bỏ học đâu ha?\”
Mấy lời này như chọc vào tim Điền Chính Quốc: \”Không đâu.\”
Nói thì nghe hay lắm, nhưng chẳng có chút sức lực gì.
Chuyện này đến cùng vẫn khiến cậu lo lắng không thôi, sau đó vẫn lên phòng giáo viên lần nữa.
\”Phá dỡ rồi sao?\” Thầy Trần bất ngờ nhìn cậu học trò ngoan ngoãn đứng trước mặt, giọng hoài nghi: \”Em nghi ngờ Kim Thái Hanh bị bạo lực gia đình, có bằng chứng không?\”
Điền Chính Quốc gật đầu, cúi đầu ngắm chân: \”Chính mắt em thấy vết thương trên người cậu ấy mà, còn từng băng bó nữa.\”
Lúc này thầy Trần cũng thấy hơi lo, sắc mặt nghiêm trọng gọi lại dãy số lần trước xin nghỉ phép.
Bắt máy là một người phụ nữ, nghe báo là chủ nhiệm lớp của Kim Thái Hanh thì để lại câu chờ một lát.
Không lâu sau, đầu bên kia điện thoại có giọng nói quen thuộc vang lên: \”Thầy Trần.\”
Dù cách một đầu dây nghe không quá rõ nhưng Điền Chính Quốc vẫn ngẩng đầu lên ngay tức khắc.
\”Bệnh của em đã đỡ hơn chưa? Khi nào đi học lại?\”
\”Khỏe hơn nhiều rồi ạ, chỉ là hiện giờ ông ngoại em còn ở bên, đành phải lại xin phép thầy cho nghỉ thêm thời gian nữa.\”
Thầy Trần cau mày, thở dài một hơi, đang muốn dặn dò thêm gì đó thì cánh tay có cảm giác bị huých huých hai lần, vừa quay đầu lại đã thấy ánh mắt Điền Chính Quốc lấp lánh chờ mong.