(Chuyển Ver – Taekook) Bạn Cùng Bàn Thật Đáng Thương-Khai Tâm Thị Phúc Ma – Chương 31: Cậu đánh mất Thái Hanh rồi – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

(Chuyển Ver – Taekook) Bạn Cùng Bàn Thật Đáng Thương-Khai Tâm Thị Phúc Ma - Chương 31: Cậu đánh mất Thái Hanh rồi

Kim Thừa Tông nghẹn lời, mặt sượng một cục.

Dù Thái Hanh có là con rơi nhà họ Kim đi nữa thì cũng vẫn là thiếu gia họ Kim danh chính ngôn thuận, có trắng tay cũng cứ kiêu ngạo mà nhìn đời.

Khác một trời một vực so với kẻ ngoại lai như gã.

Giữa hai người họ không ai rõ ai ngông cuồng hơn ai.

Kim Thừa Tông ghen tị, nhưng cũng thèm muốn.

Nụ cười của gã thêm vài phần xấu xa: \”Ngại quá, tao mà muốn động thì mày làm được gì?\”

Kim Thái Hanh thả cặp đi đến trước mặt gã: \”Hửm?\”

Kim Thừa Tông nhìn ngọn lửa dấy lên trong mắt hắn, lòng khoái trá: \”Nhà tên nhóc đó hiện đang nằm trong tay tao rồi, mày thương bạn cùng bàn như thế, vậy làm giao dịch đi.\”

\”Giao dịch gì?\”

\”Tờ di chúc trong tay mày, sao?\”

Kim Thái Hanh cúi đầu xoa xoa cổ tay, khóe môi nhếch lên: \”Kim gia dạy dỗ anh tốt thật.\”

Kim Thừa Tông nhíu mày: \”Gì?\”

Kim Thái Hanh nói: \”Thứ gì cũng dám mơ.\”

Ánh mắt hắn liếc qua Kim Thừa Tông đang ngồi bên phải, giọng lạnh lẽo: \”Có vẻ là tay vẫn chưa đủ đau.\”

Kim Thừa Tông biến sắc, như hiểu ra gì đó: \”Tụi kia do mày sai khiến?\”

Nhớ lại cảnh tượng đêm hôm đó mà cổ tay phải gã còn nhức nhối, nếu người của gã không đến nhanh sợ là sẽ tàn phế suốt đời.

\”Tao xem thường mày rồi, Kim Thái Hanh.\” Lần này Kim Thừa Tông không cười nổi nữa, gã đứng lên, \”Mày…\”

Rầm!

Trong phòng phát ra một tiếng vang nặng nề–

Kim Thái Hanh đột nhiên xông đến đá thẳng vào ngực Kim Thừa Tông!

Kim Thừa Tông không kịp đề phòng, chỉ cảm thấy phía trước đau đớn dữ dội, chờ đến lúc gã kịp nhận ra thì đã ngã ngồi trên mặt đất.

\”Kim Thái Hanh… Ư!\”

Kim Thái Hanh không có ý cho gã cơ hội để nói hết, hắn lấn lên lấy một gối chặn trên người gã, hai tay bóp cổ Kim Thừa Tông, mặt người kia nhanh chóng trướng lên đỏ bừng.

\”Hối hận thật đấy.\” Lần đầu tiên Kim Thái Hanh phô ra một mặt áp bức của bản thân trước người khác, \”Lúc đó nên cho tàn phế luôn mới phải.\”

\”…\”

\”Mười hai năm qua ở Kim gia có thoải mái không? Sung sướng quá nhỉ? Cái danh đại thiếu gia họ Kim dễ nghe đúng không?\”

\”…\”

\”Lâm Chính Tùng xuất viện rồi, anh nói sau đó ông sẽ làm gì? Lâm thị sẽ vào tay ai đây, hửm?\”

\”…\”

Kim Thừa Tông bắt đầu co giật mắt trợn trắng, trong họng phát ra tiếng \”khặc khặc\” đáng sợ, dáng vẻ đã đến cực hạn rồi.

Kim Thái Hanh lúc này mới đứng lên rủ mắt nhìn, khinh thường nói: \”Muốn tiếp tục yên ổn sống qua ngày thì đừng có thiêu thân vào lửa, lần sau không chỉ là nằm trên đất thế thôi đâu.\”

Kim Thừa Tông mặc một thân sang chảnh giờ trông thật luộm thuộm, gương mặt vì thiếu khí mà trở nên nhăn nhó, trước ngực phập phồng dồn dập, ra sức hít thở như con cá sắp chết, vì thở quá gấp còn ho khan rát cả cổ.

Kim Thái Hanh không phải chỉ dọa cho có thôi, trong khoảnh khắc nào đó, Kim Thừa Tông thật sự đã trông thấy thần chết đang mỉm cười.

Kim Thái Hanh thưởng thức trò hề của vị đại thiếu gia họ Kim một lúc, cười nhạo một tiếng mới ra cửa.

Hôm nay có cơn mưa rào, mặt đường trơn trượt, giày thể thao màu trắng của Điền Chính Quốc dính vài vệt bùn, cậu mím môi bước đi chậm rãi, không quan tâm lắm.

Đến phòng học, cậu nhét bữa sáng trong tay xuống dưới hộc bàn kề bên.

Bữa sáng do Lý Tuệ Vân làm, dì Phương đi rồi vẫn chưa quay lại, tài xế cũng bị sa thải, sáng ra cậu chen chúc trong xe buýt, trên chân còn bị người ta giẫm lên hằn một vết đen thui thùi lùi.

Điền Chính Quốc nghĩ, may là cậu từng cùng Thái Hanh chen chúc hai lần, không đến mức lên đường mới bỡ ngỡ.

Khi đó máu nóng dâng trào, nổi hứng dậy thật sớm đi đến trạm xe buýt cùng với Kim Thái Hanh, sáng sớm mùa hè trời mờ sương, cậu đi mệt thế là được Thái Hanh cõng.

Nhưng bây giờ chẳng còn lại gì.

Điền Chính Quốc cúi đầu lấy sách ra, mắt nhìn chăm chú lên trang sách nhưng không đọc được một chữ.

Triệu Tiểu Nguyệt quay đầu ngó một cái, thấy cậu không có tinh thần gì thì hỏi thăm hai câu, Điền Chính Quốc lắc đầu, chưa được hai giây lại vô thức nhìn thoáng qua chỗ ngồi bên cạnh.

Vào tiết rồi mà Kim Thái Hanh vẫn còn chưa đến, hắn không phải người sẽ đến trễ.

Triệu Tiểu Nguyệt nói: \”Kim Thái Hanh xin nghỉ rồi.\”

Điền Chính Quốc sững sờ, hỏi: \”Tại sao?\”

\”Chịu.\” Triệu Tiểu Nguyệt nâng nâng hai vai, \”Tớ thấy thầy Trần thông báo trong nhóm lớp, đáng ra hôm nay để cậu ấy lên đọc, tìm người thay rất lâu.\”

Điền Chính Quốc ồ một tiếng, lại cúi đầu tiếp tục ngắm sách.

Trên mặt cậu không tỏ thái độ gì.

Nhưng trong lòng lại trống rỗng.

Cậu không biết lý do Kim Thái Hanh không đến lớp là vì giận cậu hay còn nguyên nhân nào.

Tiết học hôm nay dài đằng đẵng, Điền Chính Quốc gian nan chịu đựng, cuối cùng vẫn không nhịn nổi, dựng sách lên che khuất rồi lén lút lấy điện thoại vào nhóm lớp. Lướt từng tin từng tin một, rốt cuộc cũng lướt đến tin của thầy Trần, chỉ thông báo Kim Thái Hanh xin nghỉ, còn lại không có thông tin nào đáng xem.

Điền Chính Quốc nhìn chằm chằm vào tin kia một hồi lâu, trong lòng có chút lo lắng.

Tiết học buổi sáng cứ mơ màng trôi qua, Điền Chính Quốc lấy đồ ăn sáng ra, tiếc là đã nguội lạnh.

Sáng nay ba mẹ trông thật vội vã, không rõ là có chuyện gì, tóm lại là không phải chuyện tốt.

Không biết bản thân có thể mang bữa sáng cho Kim Thái Hanh được mấy ngày nữa.

Ra thể dục giữa giờ chợt gặp mặt Thư Vũ, nhìn có vẻ như muốn nói với cậu cái gì đó.

Điền Chính Quốc dừng lại mắt đối mắt nhìn nhau với cậu ta một lúc, cau mày: \”Muốn nói gì thì nói đi.\”

Thư Vũ nghẹn lời: \”Vẻ mặt kiểu gì đấy, tao có lòng tốt nhắc hai câu, nhà mày sắp bị quét rồi, có gì đáng giá thì mau dọn trước đi, không chừng còn có thể vượt qua.\”

Điền Chính Quốc ngây cả người, tiếng chuông vào tiết kêu cũng không để ý tới, bắt lấy tay anh họ: \”Ông nghe được gì rồi?\”

Thư Vũ nhăn mặt còn nôn nóng hơn cả thằng em: \”Đừng có níu, tao thì nghe được gì chứ, chỉ là lần trước đi theo ba mẹ gặp đại thiếu gia họ Kim một lần, hình như có nhắc tới nhà mày, nói cái gì mà giấy tờ bất động sản rồi còn ngân hàng gì gì đó…\”

Đoạn sau Điền Chính Quốc không còn nghe thấy nữa, trong đầu cậu chỉ còn lại \”Sổ đỏ\” lấp đầy, không ngờ tới sự việc đã nghiêm trọng đến mức này, thế mà lại có liên quan đến hai chữ ấy.

Thời gian trống cậu liên tục gọi về cho ba mẹ, không có ai trả lời, tin nhắn gửi đi cũng không người đáp lại.

Tay chân Điền Chính Quốc lạnh buốt, lòng lo sợ bất an, cậu vô thức dừng trên số điện thoại của Kim Thái Hanh.

Những âu lo trong đầu giờ phút này bỗng chốc thanh tỉnh.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.