(Chuyển Ver – Taekook) Bạn Cùng Bàn Thật Đáng Thương-Khai Tâm Thị Phúc Ma – Chương 30: Điền Chính Quốc, cậu sẽ kết hôn, nhưng tôi thì không – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

(Chuyển Ver – Taekook) Bạn Cùng Bàn Thật Đáng Thương-Khai Tâm Thị Phúc Ma - Chương 30: Điền Chính Quốc, cậu sẽ kết hôn, nhưng tôi thì không

Đêm thu có chút se se lạnh, Điền Chính Quốc lăn lộn một hồi vẫn ngủ không ngon giấc, bắt đầu một ngày mới với đôi mắt thâm quầng mệt mỏi.

Cậu không kiềm được ngó qua ghế sô pha, Kim Thái Hanh không có ở đó.

Điền Chính Quốc hít hít mũi, một mình đi vào phòng tắm.

Trong gương, vẻ mặt cậu ỉu xìu, hai mắt thì đờ đẫn. Môi đã hết sưng rồi nhưng vết thương thì vẫn ở đấy, cảm giác thật mạnh bạo.

Điền Chính Quốc cảm thấy mặt nóng lên, ngón tay nhịn không được mà sờ thử, không đau, có hơi nóng.

Cửa phòng tắm chợt mở ra, Điền Chính Quốc giật thót mình một cái, chột dạ bỏ tay ra, cúi đầu nhìn bồn rửa mặt.

Kim Thái Hanh đứng ngay cửa lẳng lặng nhìn cậu một hồi mới mở miệng: \”Chiều nay tôi sẽ không về cùng cậu.\”

Điền Chính Quốc ngẩng phắt lên: \”Cậu lại đi sao?\”

Cậu giống như tủi thân, tựa như vẫn bị chuyện tối qua làm cho hoảng sợ nên xử lý thông tin bị chậm đi, nhưng ánh mắt vẫn hiên ngang nhìn thẳng vào Kim Thái Hanh: \”Cậu làm bậy như thế, tớ còn chưa, còn chưa giận…\”

Đáy lòng Kim Thái Hanh dần mềm lại, nhưng ngay cả như vậy hắn vẫn không an ủi bạn nhỏ cùng bàn: \”Không phải do cậu, tôi phải về chăm sóc ông ngoại.\”

Hai mắt Điền Chính Quốc rưng rưng, cậu mím môi, nhìn trông thật quật cường.

\”Hiện giờ có lẽ cậu vẫn chưa muốn thấy mặt tôi.\” Kim Thái Hanh dường như rất vô tình, nói chuyện như đâm vào tim người khác, \”Tôi sẽ tránh xa cậu, cậu mười tám tuổi rồi Điền Chính Quốc, cậu phải biết tối qua tôi đã làm gì.\”

Hắn nói: \”Nếu cậu thấy ghê tởm, tôi sẽ xin thầy Trần chuyển chỗ ngồi chúng ta, tránh xa cậu một chút, tốt cho tôi cũng tốt cho cả cậu.\”

Tốt cái beep!

Điền Chính Quốc muốn phun tục đến nơi nhưng rốt cuộc vẫn nuốt xuống, dù trong lòng đã cuống cả lên nhưng lại không tìm ra lý do giữ người lại.

Để mà nói thì, cậu muốn Kim Thái Hanh.

Nhưng cậu cũng không định ở bên Kim Thái Hanh(*).

(*): Theo mình thì ý Điền Chính Quốc là cậu muốn ở bên gắn bó với Kim Thái Hanh như là đồng đội, người thân quấn quít hơn, chỗ này là cậu chưa từng nghĩ sẽ kết nối, sẽ trói buộc dính lại chung một chỗ với hắn vậy đó #$^$%^^@ kiểu không nghĩ tới việc sẽ yêu đương á:3

Phòng tắm thật trống trải, hai người ở đây từng thân mật tắm chung rất nhiều lần. Kim Thái Hanh kiên nhẫn giúp cậu xoa bong bóng, lực tay xoa bóp cũng rất đỉnh, làm cho Điền Chính Quốc nổi tính xấu không muốn đứng lên.

Nhưng có lẽ Kim Thái Hanh sẽ không vào đây nữa.

Chân cậu bất an tới lui tại chỗ một hồi, rốt cuộc nhịn không được: \”Vậy cậu, dù sao cũng phải cho tớ thời gian nghĩ đã chứ, tớ tớ…\”

\”Vậy cậu muốn bao lâu?\” Kim Thái Hanh hỏi cậu, ánh mắt như ánh kiếm sắc bén, đâm cho Điền Chính Quốc thương tích đầy mình: \”Đợi cho đến khi cả hai đều kết hôn sinh con? Cùng nhìn người kia trở thành một nửa quan trọng trong cuộc đời người khác?\”

\”Điền Chính Quốc, cậu sẽ kết hôn, nhưng tôi thì không.\”

Điền Chính Quốc sắp khóc rồi, cậu sững sờ nhìn chằm chằm vào Kim Thái Hanh, cũng bắt đầu nổi lửa: \”Nhưng mà, ngay cả chút thời gian cậu còn không thèm cho tớ đã…\”

\”Được thôi, tôi lập tức cho cậu thời gian, trả lời tôi.\” Lời cậu bị Kim Thái Hanh đánh gãy, \”Một phút, đó là giới hạn kiên nhẫn của tôi rồi.\”

Điền Chính Quốc dường như chưa từng biết đến người đang đứng trước mặt đây.

Thiếu kiên nhẫn đến mức như vậy, một Kim Thái Hanh thô bạo không thèm nói lý, cậu không có kinh nghiệm phải đối mặt thế nào.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.