\”Ăn đồ không sạch dẫn đến viêm dạ dày cấp tính.\” Bác sĩ cho kiểm tra nhanh đang xem giấy kết quả xét nghiệm, thuận miệng hỏi: \”Ăn gì thế?\”
Điền Chính Quốc ôm bụng rụt rè ngó qua bạn cùng bàn.
Kim Thái Hanh mím môi, trông có chút ác liệt: \”Sáng ăn hơi nhiều, trưa ăn xúc xích nướng cay.\”
Điền Chính Quốc ngạc nhiên nhìn hắn.
\”Trước kia từng bị đau dạ dày sao?\”
\”Vâng, lúc hai tuổi ăn nhầm đậu phộng tẩm thuốc chuột, phải súc dạ dày.\”
\”Có tiêu chảy không?\”
\”Không có.\”
\”Còn bị gì nữa không?\”
\”Trên đường đi có nôn một lần.\”
Bọn họ bắt xe tới đây cho nên phải bồi thường phí rửa xe cho tài xế.
Hai người một hỏi một đáp, còn bệnh nhân là Điền Chính Quốc suốt thời gian ấy chỉ ngồi ngoan không nói một lời.
Bác sĩ nhanh chóng kê đơn thuốc: \”Không sao đâu, cơ thể thiếu nước, đi truyền là được, cầm phiếu này đi thanh toán rồi tới phòng truyền nước chờ ha.\”
Điền Chính Quốc từ đầu tới cuối vẫn luôn bị Kim Thái Hanh ôm lấy, chỉ có khi làm kiểm tra mới thả ra một lần. Kim Thái Hanh nhận giấy kết quả xong thì đặt cậu ngồi lên ghế: \”Tôi sẽ về nhanh.\”
Dù cho bác sĩ có gặp bao nhiêu kiểu bệnh nhân đi nữa thì vẫn nhịn không được mà nhìn thêm hai cậu này một lúc.
Đồng phục Tam Trung, trẻ trung năng động, đứa cao có ánh mắt sâu trầm không đúng tuổi, mà đứa nhỏ thì nhìn qua đã biết là nhóc con được lớn lên trong cưng chiều.
Quả nhiên là độ tuổi đẹp nhất.
Anh nhịn không được lại dặn thêm: \”Chú ý chế độ ăn vào, hạn chế ăn các loại thực phẩm không đảm bảo đi đấy.\”
Tai Điền Chính Quốc đỏ lên, khẽ đáp lại.
Phòng truyền nước chật kín người, Điền Chính Quốc ôm bụng lết từng bước đến góc vắng vẻ.
Y tá đã đưa thuốc cho cậu đem về rồi mà Kim Thái Hanh vẫn chưa trở lại.
Điện thoại Điền Chính Quốc đã để quên trên trường, cậu đành nhàm chán đứng ngẩn ngơ.
Cạnh đó có một cặp yêu nhau, người con trai vừa cầm bình truyền nước vừa cẩn thận đỡ bạn gái ngồi xuống rồi càu nhàu: \”Biết mình dạ dày yếu rồi còn đi ăn lẩu, mà đồ ở ngoài đó có sạch sẽ gì…\”
Sắc mặt bạn gái tái nhợt mệt mỏi, cô dỗi hờn bĩu môi, nghe quá đủ rồi chịu không nổi phải đưa hai tay lên bịt tai lại, khiến cho bạn trai lo lắng vội vàng nâng tay cô: \”Ngồi im ngoan nào, lỡ mà chảy máu thì sao đây, anh không nói nữa, em để tay xuống đi nhé.\”
\”Bình lớn như này biết truyền tới khi nào, tay em lạnh luôn rồi nè.\”
\”Anh ủ cho rồi không lạnh nữa.\” Bạn trai ngồi xuống bên bạn gái rồi nhẹ nhàng lấy áo khoác bao lại cho cô, \”Có mệt thì dựa vai anh nghỉ đi.\”
Bạn gái đáng thương \”Ừm\” một tiếng, tiếp tục làm nũng: \”Nhưng bài tập môn chuyên ngành em chưa đụng…\”
\”Rồi, về rồi anh làm cho, em cứ nghỉ ngơi cho tốt là được, hửm?\”
Bạn gái hài lòng cười hì hì khen anh thêm hai câu xong ngoan ngoãn tựa lên vai bạn trai nhắm mắt.
Điền Chính Quốc cảm thấy cảnh này cứ quen quen.
Thường Kim Thái Hanh cũng đối xử với cậu giống thế.
\”Nghĩ gì đấy?\” Âm thanh quen thuộc phát ra từ đằng trước.
Điền Chính Quốc ngẩng đầu lên thấy Kim Thái Hanh đang thở dốc, chắc vừa phải chạy tới, trong tay còn cầm một tấm chăn.
Hắn thả chăn lên người Điền Chính Quốc, \”Mua ngoài bệnh viện, mới tháo bọc thôi, dùng tạm đi.\”
Trời vừa trở lạnh vài hôm rồi, chẳng qua điều hòa ở bệnh viện vẫn đủ để sưởi ấm.
Điền Chính Quốc im lặng chốc lát, nói: \”Kim Thái Hanh, tay tớ lạnh.\”
Kim Thái Hanh chạm vào đầu ngón tay cậu, thật sự là lạnh lẽo, hắn ngồi xổm xuống, hai tay bọc lấy tay bạn nhỏ: \”Đỡ hơn chưa?\”
Điền Chính Quốc: \”Ừm.\”
\”Có mệt không? Hay dựa vào tôi nghỉ chút?\”
Cảm giác ảo ma trong Điền Chính Quốc ngày càng nhiều.
Nhưng cậu không từ chối.
Trong phòng bức bối chật chội, Kim Thái Hanh dứt khoát ôm cậu vào lần nữa, \”Ngủ đi, tôi trông cậu.\”
Điền Chính Quốc cắn môi ngắm nhìn chiếc cằm xinh đẹp của bạn cùng bàn: \”Bài tập tiếng Anh lúc sáng tớ chưa làm…\”
\”Được.\”
Hai mắt Điền Chính Quốc sáng lên: \”Vậy cậu…\”
Kim Thái Hanh: \”Tôi sẽ giám sát cậu làm xong.\”
Điền Chính Quốc: \”…\”
Phi, đồ trai thẳng đáng ghét!
…
Điền Chính Quốc ngủ một giấc tỉnh dậy, y tá mới rút ống truyền cho cậu xong nhưng chẳng cảm thấy đau gì cả.