Về đến nhà trống vắng lạnh lẽo, dù cho có dì Phương tất bật chuẩn bị trà nước nhưng Điền Chính Quốc vẫn có cảm giác lẻ loi nói không nên lời.
Dì Phương nấu trà lê cho cậu chủ nhỏ, dạo này cổ họng cậu không thoải mái nên mấy ngày nay thường uống trà này.
Điền Chính Quốc nhấp một ngụm xong rồi đặt xuống.
Dì Phương hỏi: \”Ngọt quá hả?\”
Điền Chính Quốc lắc đầu, giọng không có sức sống: \”Ngon lắm ạ.\”
Hương vị vẫn thế, chỉ là lần trước cứ thích đùa giỡn với Kim Thái Hanh cho nên lần nào hắn cũng phải nhắc vài tiếng mới uống hết, giờ tự nhiên có hơi không quen thôi.
Điền Chính Quốc nhìn nước trà sóng sánh ngọt ngào, chợt thấy bản thân đạo đức giả.
Cậu một hơi uống hết trà lê rồi ngồi trên sô pha thẫn thờ.
Kim Thái Hanh một thân một mình đi xa như vậy, không biết có lên xe buýt chưa? Cậu ấy về nhà sao?
Ba Điền thở dài, dặn dò dì Phương: \”Nếu có khách đến, dù là ai thì cũng gọi nói tôi một tiếng, tiếp đãi chu đáo nhé.\”
Sau đó ngừng một lúc, vẻ mặt cứng nhắc: \”Nếu là người nhà họ Kim thì không cần, cứ nói không ai ở nhà đi.\”
Lý Tuệ Vân vừa treo áo vest của chồng lên giá, nghe xong thì bất ngờ nhìn qua.
Thực lực và thanh thế nhà họ Kim không phải là thứ bọn họ có thể trêu chọc, dù là bà không thích vị đại thiếu gia độc đoán kia nhưng vẫn không dám đắc tội gã.
Nhưng cuối cùng bà vẫn không nói gì, chỉ có chuyện liên quan đến đứa nhỏ thì chồng bà mới lộ ra một mặt cứng rắn như vậy.
Điền Chính Quốc đứng lên: \”Con đi làm bài ạ.\”
Cậu biết chắc rằng ba mẹ muốn nói chuyện riêng, cậu ở lại thì không tiện lắm.
Điền Chính Quốc vào phòng, chưa được hai bước thì như phát hiện gì đó mà dừng chân, cậu lùi ra, tới tới lui lui vài lần nữa.
Sau cùng nghi hoặc lục ra cuộn thước dây nằm dưới ngăn kéo.
Cậu cao hơn rồi.
2 cm.
Lúc Kim Thái Hanh còn ở đây, sáng một ly sữa, tối một ly sữa, thường thường còn làm đồ ăn kết hợp rau củ với thịt cho cậu, mỗi ngày cũng cho ăn một lượng hoa quả nhất định nữa. Điền Chính Quốc trung thành với đồ ăn vặt thế mà bị dỗ cho ăn hết.
Tất cả kiên trì ấy giờ đã cho thấy hiệu quả rồi.
Cậu đi cân thử, tăng 5 kg.
Không còn là cậu trai mong manh dễ bị thổi bay như trước nữa.
Tâm tình tức khắc đã nhảy nhót tung tăng, Điền Chính Quốc theo bản năng muốn nhắn tin cho bạn cùng bàn nhưng khi khung chat vừa mở ra thì cậu lại sực tỉnh.
Có gì to tát mà báo đâu, chắc gì người ta đã rep cậu.
Trong phòng im ắng, rõ ràng Kim Thái Hanh vừa đi chưa được mấy tiếng lại như là chưa từng ghé qua.
Điền Chính Quốc thất thểu đi khắp phòng, sau đó trông thấy bộ đồ ngủ được xếp gọn gàng cạnh đống chăn lộn xộn.
Vải màu lam, trên ngực áo có một chữ H, trùng hợp thay chữ đầu trong tên Kim Thái Hanh cũng là nó.
Đây là đồ ngủ cậu mua cho Kim Thái Hanh.
Thì ra cũng không phải không để sót lại gì.
Điền Chính Quốc đi tới cầm lên, ma xui quỷ khiến thế nào mà đưa đến mũi ngửi, có hương nước xả vải thơm mát và lẫn vào rất ít mùi hormone nam tính nhàn nhạt.
Khi ngủ cậu luôn ngửi thấy cái hương này, đặc biệt lúc hai người chơi trò chơi còn đậm hơn.
Khiến cho trái tim người đập bùm bùm dữ dội.
Điền Chính Quốc nén chua xót nơi cổ vùi mặt vào trong áo, nhịn không được lại thầm trách mắng bạn cùng bàn.
–
Thứ hai chào cờ, Kim Thái Hanh tới trường rất sớm.
Trên tay xách bánh bao với sữa đậu nành mua trước cổng, còn chưa đến chỗ ngồi đã thấy Điền Chính Quốc úp sấp ngủ bên kia, không khỏi bất ngờ nhíu mày.
Điền Chính Quốc không thích dậy sớm, khoảng thời gian hai người ở chung Kim Thái Hanh cũng phải gọi một hồi. Tính tình lúc tỉnh giấc của bạn nhỏ cùng bàn khá tốt, có bị đánh thức cũng không quạu, dù cậu không muốn nhưng cũng sẽ ngoan ngoãn đi ra, nhiều lắm thì tặng bạn một cái trợn mắt là cùng.
Vẻ mặt uể oải, môi mềm mại nhạt màu, thích hợp trao một cái hôn triền miên chúc tốt lành buổi sáng.
Dù cho dục vọng trong đầu có gào thét bao nhiêu Kim Thái Hanh cũng chỉ mỉm cười, hắn có khả năng kiềm chế vượt xa các bạn đồng trang lứa.
Hai mươi phút nữa mới truy bài đầu giờ, trong lớp chỉ lẻ tẻ vài bạn, Kim Thái Hanh đứng trước cửa nhìn một lát mới nhẹ chân đi đến chỗ ngồi.
Lúc ngồi xuống chợt cảm thấy dưới bàn tỏa ra hơi ấm, hắn duỗi tay lấy ra được một túi đồ ăn.
Một bình sữa bò nóng và một hộp bánh trứng, hai thứ được để trong một túi giữ nhiệt, đầu ngón tay cũng được truyền nhiệt mà ấm lên.
Bạn nhỏ cùng bàn cho dù giận vẫn nhớ mang bữa sáng cho hắn.
\”Cậu không ăn thì cứ vứt đi.\” Điền Chính Quốc đã quay đầu lại từ khi nào, mặt mềm mềm vẫn gác trên cánh tay, mắt nhìn chằm chằm vào đồ ăn sáng trong tay Kim Thái Hanh.
Sữa được hẹn giờ hâm nóng lại, bánh trứng thì do tối qua cậu năn nỉ dì Phương làm giúp, chẳng qua vì lúc xem kênh ẩm thực thì nhớ đến bạn cùng bàn hẳn là chưa từng ăn, sợ hắn không có cậu phải nhịn đói cả ngày.
Mà bây giờ chỉ thấy mình đang xen vào việc của người khác thôi.
\”Cũng không phải đồ gì ngon lắm.\”