(Chuyển Ver – Taekook) Bạn Cùng Bàn Thật Đáng Thương-Khai Tâm Thị Phúc Ma – Chương 25: Đánh mông – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

(Chuyển Ver – Taekook) Bạn Cùng Bàn Thật Đáng Thương-Khai Tâm Thị Phúc Ma - Chương 25: Đánh mông

Khi Điền Chính Quốc tỉnh lại thì đã ở trên giường, cậu mơ màng mở mắt cảm nhận bên ngoài nắng chói chang.

Cậu lười biếng không muốn xuống giường, trên người đắp chiếc chăn mỏng, khi nhìn vào chiếc sô pha gần đó thì nhớ lại chuyện nửa đêm dường như mình đã đi tìm Kim Thái Hanh.

Đến giờ vẫn rõ cái cảm giác an tâm lúc ấy.

Mấy con gấu bông trên sô pha đã được Điền Chính Quốc dọn ngay khi Kim Thái Hanh đến ở.

Khi đó vì luống cuống nên mới nói của Triệu Tiểu Nguyệt, chứ thực ra là cậu thích rồi mới mua đem về. Hồi trước cậu gặp ác mộng ngủ không được, khi đi ngủ phải ôm mẹ Điền, sau này lớn lên thấy trong ngực trống trống như nào thế là lại bất tri bất giác mua thật nhiều gấu bông.

Nhưng cậu là con trai, nói ra mất mặt lắm.

Điền Chính Quốc nhìn sô pha một hồi, đã hẹp lại còn ngắn, sao hai người có thể ngủ trên đó được nhỉ.

Phải đổi một cái lớn hơn thôi, như vậy Kim Thái Hanh nằm mới thoải mái được.

Điền Chính Quốc rửa mặt xong rồi đi xuống lầu, sau đó thấy Kim Thái Hanh trong phòng bếp.

Hắn đang làm đồ ăn sáng với dì Phương, Điền Chính Quốc nhìn thoáng qua thì phát hiện món cháo cà rốt cậu ghét nhất.

Cậu mang dép lê loẹt quẹt đi đến sau lưng bạn cùng bàn, trán áp lên lưng Kim Thái Hanh, tay ôm thắt lưng còn sẵn tiện sờ sờ cơ bụng rắn chắc một tí, nói: \”Tớ không ăn cái này.\”

Dưới bụng Kim Thái Hanh nóng lên, tay hắn khựng lại, mặc kệ cái đầu nhỏ dụi qua dụi lại ở phía sau: \”Trong người bực bội nên ăn nhiều vitamin C.\”

\”Không cần.\”

\”Làm bánh trứng với sủi cảo cho cậu.\”

\”Cũng không ăn.\”

\”Vậy muốn ăn gì?\”

Điền Chính Quốc: \”Cẩu Bất Lý Thiên Tân, rồi lẩu chua chay Thành Đô, vịt nướng Bắc Kinh, lẩu cay Trùng Khánh, còn không nữa thì MCDonald…\”

Kim Thái Hanh: \”…\”

Hắn để cái vá xuống rồi quay lại xách áo ngủ bạn nhỏ đi tới bàn, mặt nghiêm nói: \”Bánh bao mai làm, mấy món khác thì không được.\”

Điền Chính Quốc không nhìn hắn, bất mãn hứ một tiếng: \”Lại keo kiệt, không cho thì thôi.\”

Kim Thái Hanh xoa đầu cậu: \”Hôm nay chỉ có hai món này, mai làm cánh gà nướng bù cho cậu, ngoan.\”

Dì Phương đứng bên nói: \”Bạn học Kim năm giờ sáng là đã dậy rồi, vỏ sủi cảo do cậu ấy gấp đấy, còn tự mình làm nhân nữa, cà rốt cắt nhuyễn lắm, cậu chủ nhỏ ít nhiều gì cũng ăn một miếng đi.\”

Điền Chính Quốc nhìn Kim Thái Hanh: \”Thật sao?\”

\”Không đến mức đó.\” Kim Thái Hanh nói, \”Làm cũng không lâu.\”

Trong lòng Điền Chính Quốc vui đến mức nổi cả bong bóng, cậu bưng chén bánh trứng lên: \”Thôi được rồi, nể mặt cậu vậy.\”

Chỉ có hai người ngồi trên bàn ăn sáng.

Điền Chính Quốc ăn bánh trứng xong rồi ăn sủi cảo tiếp, nói: \”Mấy ngày rồi không thấy ba mẹ, trước đây họ không bận đến mức này.\”

Cậu cẩn thận đếm: \”Bốn ngày rồi.\”

Kim Thái Hanh hỏi: \”Công việc bận lắm sao?\”

\”Trừ đi công tác ra thì chưa thấy không ở nhà lâu vậy.\” Điền Chính Quốc nhíu mày: \”Mà hồi trước còn gọi điện thoại về, giờ ngay cả một tin nhắn cũng không có.\”

Độ tuổi mười mấy là thời kỳ phản nghịch của con người, nhưng Điền Chính Quốc không thế, từ nhỏ cậu chưa chịu uất ức lần nào, ba mẹ cũng rất yêu thương và tôn trọng cậu, quan hệ giữa ba người rất tốt nên không có cảnh tượng gà bay chó sủa như nhà người ta.

Nhớ lại lúc ấy ba mẹ phải khép nép trước vị thiếu gia họ Kim kia, nội tâm Điền Chính Quốc hơi bất an: \”Tớ lo cho họ quá.\”

Kim Thái Hanh đẩy chén cháo cà rốt tới chỗ cậu: \”Đừng nghĩ nhiều, chắc gặp chút vấn đề gì thôi.\”

Điền Chính Quốc cầm thìa khuấy nhẹ, chầm chậm múc mấy miếng cà rốt ra: \”Chắc vậy, bình thường chuyện ở công ty ba mẹ cũng không nói tớ biết.\”

Kim Thái Hanh phát hiện hành động nhỏ của bạn cùng bàn, hắn lấy cái thìa từ tay cậu rồi ngồi cạnh Điền Chính Quốc.

Điền Chính Quốc đứng dậy muốn đi thì bị Kim Thái Hanh kéo vào lòng nhốt lại: \”Ăn cho hết.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.